[ Đoản ] Ngẫu hứng viết về đoạn tình cảm của chúng ta.
Đây là tuyển tập đoản văn mình tự viết trong lúc ngẫu hứng. Mọi ý tưởng muốn mình viết có thể đóng góp bằng cách inb trực tiếp cho mình, bcpeace luôn sẵn sàng chào đón các độc giả.…
Đây là tuyển tập đoản văn mình tự viết trong lúc ngẫu hứng. Mọi ý tưởng muốn mình viết có thể đóng góp bằng cách inb trực tiếp cho mình, bcpeace luôn sẵn sàng chào đón các độc giả.…
Đơn giản là bình luận vào trang của Vũ cặp đôi đam mỹ mình yêu thích, Vũ liền dành thời gian rảnh viết tặng bạn.# Chỉ là đam mỹ thôi.#Cái bìa là do lúc edit chữ lỗi phông nên phải dùng tiếng anh.…
Viết đoản theo sự kiện của Thanh Vũ. Viết cho vui, đọc cũng cho vui.Hứng thì viết ha. Không có thời gian ra cố định. Tác giả: LynVo…
Tuyển tập đoản văn chủ thụ.Hầu hết thụ sẽ mang xu hướng nhân thê/ si tình hoặc ít nhất là ôn nhu/ ngoan ngoãn.Các thể loại trung khuyển/ si hán/ si tình công sẽ không xuất hiện tại đây.…
Hi mọi người, đây là trạm đọc nhỏ nhỏ của tui. Cũng là lần đầu túi viết truyện, có gì sai sót mọi người cứ góp ý để tui hoàn thiện hơn nha!!!…
Hãy đọc kĩ luật của thành phố nhé!#AdminCover by Canva, character's stock by Nhạn.…
Cặp đôi làng chơiDoanh nhân trẻ thành đạt phóng khoáng x Công tử nhà giàu kiêu ngạo khôn ngoanMỗi chap 1 plot tại vì mình định viết thử thôi:))Tạm thời chưa có R18 (nhưng chắc là sẽ thử)…
Giải mã hiện tượng đau nhói tại vài vùng nhất định trên cơ thể (gọi vui là phê fic) khi đọc truyện "ngược" hoặc tiếp nhận các nội dung tương tự. Hoàn toàn dựa trên trải nghiệm cá nhân trọng gần 3 năm qua…
Chỉ mượn tên nhân vật, nội dung là câu chuyện của mình ạMn đọc xong cho mình xin cảm nhận nhaCảm ơn mn rất nhiềuTên nv trong phim Gặp nhau khi mùa hoa nở ( Meet you at the blossom)…
Trên trời có đám mây xanhCó con ngựa bạch chạy quanh gầm trời01-03-2024Hồng Vân - Thu Hạnh…
Tác giả: Đông Pha Bất PhìTình trạng: Hoàn bản gốc (79C + 1PN)Edit: đang tiến hành, rảnh mới đượcThể loại: Nguyên thủy, đam mỹ, Cổ đại, HE, tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Làm ruộng, Mỹ thực, Sinh con, Chủ thụ, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng.Công thụ thuộc tính: Đơn thuần thẹn thùng trung khuyển công vs tính cách thiếu hụt toàn năng thụVăn áng:Từ Phi là một thanh niên lãnh đạm thiếu hụt tình cảm, bởi vì một lần bị lừa ra nước ngoài du lịch gặp nạn. Bị xuyên qua một mảnh đại lục nguyên thủy mà cậu không biết tên, gặp phải một Nạp Cổ mạnh mẽ tự ti. Ngôi sao tai họa? Phúc tinh? Nạp Cổ bị tộc nhân vứt bỏ cuối cùng cũng tìm được phúc khí của hắn! To con đơn thuần rồi lại cố chấp, cho dù bị cự tuyệt, cũng không nhịn được thận trọng lần thứ hai dựa đi tới, dâng lên một trái tim, mặc cho người vo tròn xoa đánh. Thế nên, nước chảy đá mòn, băng đá cũng sẽ hòa tan, cuối cùng hai người đương nhiên sống hạnh phúc và có thêm bánh bao nhỏ.Từ Phi lần thứ hai nhìn thấy đống trái cây tươi và thịt thỏ non trước cửa nhà, lại bất đắc dĩ nhìn người nào đó trốn trên cây cách đó không xa.Nạp Cổ không biết mình đã bị bại lộ thì lại khẩn trương đến ngừng thở, ánh mắt không tha nhìn chằm chằm thanh niên cách đó không tha.…
Văn ánTống Trừng ngoài ý muốn trùng sinh, đào vong trung bất hạnh lưu lạc thành khất cái, nhưng là thượng thiên quyến liên, khiến hắn hạnh được một gian tửu lâu lão bản thu lưu, khi còn bé từng có gặp mặt một lần hai người có thể lại gặp nhau.Một lần ngẫu nhiên cơ hội, hắn tiểu lộ trù nghệ, sau bị đối phương mời làm đầu bếp.Tiên chưng tạc nấu phanh, hắn mỗi ngày đều đang tỉ mỉ điều chế bọn họ mỹ vị sinh hoạt, tẫn hắn có khả năng, dùng hắn sở hữu, thương hắn sở yêu !Tại cùng thu mua, cùng nhau kinh doanh, cộng đồng sinh hoạt trong quá trình, dần dần hắn thầm nghĩ làm Cố Lâu Sinh một người tư trù.Xảo dùng trù nghệ, hắn không chỉ thuận lợi lấy xuống đối phương dạ dày, càng là lại tiếp lại lệ dẹp xong đối phương nhân !Bất quá, đây là cái gì thời điểm chưng đi ra bánh bao !Ấm áp nhắc nhở2. Đây là ấm áp sinh hoạt mỹ thực văn, cơ bản vô ngược, nằm bình cầu trao đổi3. Tối thận dùng ăn, cẩn thận bụng đói, hoan nghênh tự bị ăn khuya4. Bối cảnh quốc gia vi nam tính thế giới, sinh tử văn, ăn nhầm khả năng tạo thành thể xác và tinh thần không thích hợp5. Chủ cp vi Tống Trừng X Cố Lâu Sinh,1V1, sẽ không đổi công đổi thụNội dung nhãn: Sinh tử áo vải sinh hoạt mỹ thựcTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Tống Trừng, Cố Lâu Sinh ┃ vai phụ: Đậu nhi, Cung Bình, Thường Tâm, Cố Lâm Sinh, Cố Thanh Sinh, Thẩm Khắc ┃ cái khác: Mỹ thực, trùng sinh, làm ruộng, ấm áp, sinh tử…
Truyện viết dựa trên một đoản văn sẳn có." Mẫu thân nàng kể, lúc phụ thân nàng lần đầu nhìn thấy nàng đã cừơi đến rớt nứơc mắt, vội vàng đào một cái hố để chôn rượu. Lúc đó nàng không biết rằng phụ thân nàng vì nàng, vì chuyện đại sự của nàng mà lập tức chôn rượu thành hôn cho nàng, nàng chỉ nghĩ phụ thân nàng thật ích kỷ, vừa thấy nàng đã sợ nàng uống hết rượu, mới vội vàng đem chôn.Năm đó, nàng 7 tuổi, đã đến trứơc mặt phụ mẫu đại nhân, tuyên bố sẽ thành hôn với hắn, trọn đời ở bên hắn. Mà hắn, khi ấy chỉ hơn nàng 4 tuổi, cũng học theo phụ thân nàng ôm quyền, còn nói sẽ luôn chăm sóc cho nàng. Khi ấy, phụ thân nàng chỉ cừơi.Năm nàng đến tuổi trăng tròn, lời nàng nói năm xưa đã thành sự thật, phu quân của nàng, chính là ngừơi bạn thanh mai trúc mã năm đó. Hôm ấy, phụ thân nàng lặng lẽ đào lên một bình rựơu, gọi là Nữ Nhi Hồng. Bấy giờ nàng mới biết, trong chiếc bình cổ đó chứa không phải chỉ là rượu, mà là tình thương của phụ thân nàng.Chỉ là, bình rựơu này, nàng không có phúc hửơng. Phu quân nàng vừa bái đừơng xong đã đi tòng quân đánh giặc. Bình Nữ Nhi Hồng này...lại chôn một lần nữa, nàng đợi, đợi đến khi hắn về, nàng sẽ cùng hắn uống.Nàng bôn ba, lưu lạc, tìm kiếm tin tức về hắn 10 năm, 20 năm,... Nàng đợi! Bình Nữ Nhi Hồng kia, sẽ là nàng cùng hắn uống, bao lâu nàng cũng sẽ đợi! "…
《 Bảy mươi quốc gia doanh khách sạn tiểu đầu bếp nữ 》Tác giả: Tào gia Đại tiểu thưVăn án:Bàn tay trắng nõn lay động nhẹ phiến, tiểu hỏa chậm đôn thang liêu thanh hoan ngủ gật công phu, mở mắt ra liền thành hải thành hòa bình khách sạn tam chờ đầu bếp một cái. Vẫn là một vị có thể khiêng đại thiết oa, tay cầm băm cốt đao thể trọng một trăm bát thượng táo nữ sư phụ.Cũng không lâu lắm, ngẫu nhiên thượng hòa bình khách sạn ăn cơm các thực khách phát hiện, trước kia hương vị thường thường chính là phân lượng túc hòa bình khách sạn thay đổi, mỗi một đạo đồ ăn đều tư vị hương nùng, mỗi một đạo thang đều vị mỹ tịnh tuyệt, câu đến người trong bụng tham trùng phiên thiên dường như làm ầm ĩ. Còn có kia trong điếm tráng giống như tiểu sơn liêu sư phụ cũng thay đổi, người từ từ gầy yếu không nói, tiểu cánh tay tiểu tế chân tiêm cằm đều đi ra , liền liên nói đều nhuyễn khang nhuyễn điều dễ nghe.Liền ở chung quanh lớn nhỏ hỏa cân nhắc liêu sư phụ công tác hảo, tiền lương cao niên nhẹ xinh đẹp còn độc thân chuẩn bị xuống tay thời điểm, trong điếm đến một vị khôi ngô kỳ vĩ nam bán hàng, này nam bán hàng đối thực khách lạnh lẽo tư thái cao ngạo đến thực, nhưng đối liêu sư phụ tựa như dính người đại cẩu hùng nhất dạng, đi đâu cùng đâu.Một ngày nào đó, một ái mộ liêu sư phụ thực khách tìm tra cùng nam bán hàng sảo đứng lên. Biến đến nhu nhược như nước liêu sư phụ tay cầm băm cốt đao đi ra, một đao chém vào trên bàn cơm, liếc kia thực khách."Lần nữa theo chúng ta gia tiểu cẩu hùng sảo một cái th…
Làm có một ngày thái dương trở nên theo tiền không giống nhau,Thiên nhiên phải một lần nữa chế định của nàng cách.Màu lam ánh mặt trời giao cho vạn vật vô hạn đích sinh cơ,Nhưng cũng làm cho sớm thành thói quen màu vàng thái dương đích giống nhóm khó có thể thừa nhận.Sinh tồn vẫn là tử vong, thích ứng vẫn bị đào thải?Ở trận này tàn khốc đích khảo nghiệm bên trong,Từ trước này tiến hóa trình độ càng thấp cấu tạo càng đơn giản đích giống, liền thích ứng đắc càng nhanh,Chỉ số thông minh càng thấp đích động vật lại càng là không biết không sợ,Chúng nó sớm địa đem chính mình loã lồ ở xa lạ dương quang hạ, nhận thiên nhiên đích tuyên án,Càng sớm thông qua khảo nghiệm, có thể càng sớm bắt đầu chúng nó đích sinh sản sinh lợi, chiếm trước tài nguyên.Mà nhân loại đâu?Nhân loại bởi vì sợ hãi nguy hiểm mà tránh né ánh mặt trời, tình nguyện sinh hoạt tại trong bóng tối,Bởi vì nắm giữ tiên tiến đích kỹ thuật, do đó có thể vì mình sáng tạo các loại sinh tồn đích điều kiện,Nhưng mà chúng ta thật có thể cùng thiên nhiên chống lại, tự do ở của nàng tân quy tắc ở ngoài sao?Có phải hay không chết nhiều hơn nữa, biến dị cũng không thể tránh được?Như vậy ở tân cũ nhân chủng đích thay đổi trung, nhân loại xã hội lại sẽ trải qua như thế nào đích mâu thuẫn cùng rung chuyển?…
Tên google dịch: Làm ruộng và nuôi dạy đàn con Lần đầu tiên edit, không biết có theo được đến tận cùng không, bản edit phi thương mại, chưa có sự xin phép của tác giả, chỉ đúng 80%, vừa edit vừa beta, mọi người cẩn thận khi nhảy hố!Vốn dĩ là lướt wiki dịch rồi kiếm truyện edit, được review truyện hay, có vẻ khả quan nên mình mạnh dạn làm -.-Văn án:Phương Nho một lần nữa ra đời, phát hiện bản thân biến thành một con ốc sên vừa mới phá xác chui ra, xung quanh còn có một đám anh em cùng cha cùng mẹ.Sau khi chia địa bàn với các anh em, Phương Nho phát hiện sức ăn của mình quá lớn, ở trên lãnh địa của mình luôn không kiếm đủ đồ ăn, không còn cách nào khác đành phải bắt đầu trồng bí ngô! Nhân tiện đi săn luôn.Sau đó, trong khu rừng rộng lớn bỗng nhiều thêm một con ốc sên đi tuần tra khắp nơi.Ốc sên len lỏi khắp nơi đã trở thành đề tài tám chuyện say sưa của đám thôn dân địa phương.Nghe bảo có một bé ốc sên cưỡi bồ công anh, hắn bảo đó là phương tiện đi lại!Bé ốc bơi xuống nước để bắt cá!Bé ốc lại săn được một con thỏ!Phương Nho ôm mèo đen trên tay, nhìn cánh đồng trồng rau quả rộng lớn, trong lòng có một cảm xúc: Đây là lãnh địa của ta! Hắc - thú vực sâu - miêu: Đây, đây nữa, còn có ở kia đều là địa bàn của ta, địa bàn của ốc sên nhà ta, cũng là của ta nốt!Tag: Cường cường, Sinh tử văn, Dị thế đại lục, Điền vănMột câu tóm tắt: Ốc sên cũng muốn ôm mèo làm ruộng…
Sở Giang Nguyệt sống sót ba năm trong tận thế, nhưng bị khuê mật sát hại. Không ngờ, cô trùng sinh về một ngày trước khi tận thế xảy ra. Dự định tích trữ hàng hóa để sống sót, cô lại bất ngờ được hệ thống khách sạn chọn, chẳng cần lo trữ đồ mà chuyển sang kinh doanh khách sạn.Khuê mật kiếp trước muốn lấy đồ của cô miễn phí? Xin lỗi, trả tiền trước rồi hẵng mua sắm nhé! Khách lạ đòi cưới cô thay con trai họ? Không muốn ở lại cứ nói thẳng, đừng vòng vo! Học sinh ngốc nghếch muốn đi nhờ xe miễn phí? Em ơi, chị mở khách sạn, không phải nhà từ thiện đâu!......Zombie rình rập khắp nơi, lúc nào cũng phải đề phòng? Sở Giang Nguyệt: Phòng khách sạn chống zombie, đặt phòng là an toàn tuyệt đối! Thời tiết nóng như thiêu, ra ngoài là bỏng da? Sở Giang Nguyệt: Phòng mát lạnh, nước giải nhiệt, thử ngay đi! Trời lạnh âm 100℃, đến zombie cũng bị đóng băng? Sở Giang Nguyệt: Đồ giữ ấm mùa đông, bạn xứng đáng sở hữu!......Kẻ nào dòm ngó khách sạn, muốn chiếm làm của riêng? Xin mời nhận 'món quà' trục xuất đặc biệt nhé! Chứng kiến một kẻ biến mất trong hư không, những ai còn ý đồ xấu đều lặng lẽ từ bỏ. Sở Giang Nguyệt: Muốn ở trọ, mua vật tư? Dù là rồng cũng phải cuộn mình, là hổ cũng phải nằm im!…
Tên truyện: Đại Chiến giữa Người và ThầnTác giả gốc: Fukui TakumiTác giả Fanfiction: Iseul HireYêu cầu: Cấm coppy, đạo ý tưởng, chuyển ver, re-up hoặc bê đi nơi khác (nếu thấy hãy báo cáo hoặc report giúp tác giả chính là tôi) Nhân vật thuộc quyền sở hữu của Tác giả Fukui Takumi còn ở đây tôi định đoạt số phận cho họWarning: Cấm xem chùa và làm ơn xem thì có tâm nhớ vote và comment giúp tôi đừng viện cớ chỉ trích truyện và tác phẩm của tôi trong khi mượn danh là "góp ý" Truyện tôi, tôi viết còn bạn đọc thì bạn xem mà không xem thì làm ơn biến giùm! •____________•⨱🌻⨱•___________•Truyện kể về một con người lạc vào cõi thần, là một nhân loại lại là con dân Đông Lào, cô tự hào và cũng cực kì thích cuộc sống con người cùng với hình hài con người của mình. Tuy nhiên sau khi cuộc chiến tranh xảy ra, nhiều người đổ máu cùng với sự suy đồi của con người đã khiến các vị thần tức giận cũng là lúc tai họa của thần giáng xuống con người?! Tại nơi đây, cô chính là một trong những con người ưu tú được chọn từ hàng tá con người trong bảy triệu năm của thế giới loài người tới để đấu với thần?! Ơ...nhưng tôi chỉ là một cô gái nhỏ bé thôi mà?! Câu nói đó liền khiến các vị thần lắc đầu mạnh và phản đốiBởi vì cô. . . chính là một tín ngưỡng lại là một tín ngưỡng bị vẩn đục bởi vô số bao quát xung quanh sự trong sáng vô độ ấy. Tại sao? Bởi vì nàng. . . chính xác là "tín ngưỡng" của chúng!…
*Mik không phải là tác giả hay editor gì hết nhé * Thể loại: cổ đại, điền văn, nam chính ngốc, nhẹ nhàng, HENếu đã chán cung đấu, xuyên không, nói chung những bộ kịch tính máu me muốn đổi vị sang điền văn thì không thể không nhảy hố bộ này. BỘ NÀY CỰC KÌ ĐÁNG YÊU luôn!!! Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đọc điền văn, mà không ngờ lại vớ được bộ này. Lúc đầu tưởng nó sẽ êm đềm, nhạt nhẽo, nhưng không, câu chuyện thật sự thu hút mình vì sự dễ thương của nam chính, sự dịu dàng của nữ chính, tình cảm gia đình cảm động, ấm áp. Mình rấttttt ưng ý bộ này luôn!Nam chính là Trường Sinh, một chàng ngốc chính hiệu trong thôn làng. Chàng chẳng quan tâm đến ai ngoài bà Tứ, người thân duy nhất của chàng trên đời. Nữ chính Hà Hoa chuẩn bị bị cha ép gả cho 1 tên lưu manh để đổi 3 thóc gạo, nàng buồn bã đi tâm sự với tên ngốc Trường Sinh dù biết hắn chẳng hiểu nàng nói gì. Trong lúc quẫn bách, nàng "hỏi cưới" chàng, bà Tứ biết được liền đem nửa mẩu ruộng - tài sản duy nhất của cả gia đình - đem làm sính lễ cưới nàng về thật. Từ đây câu chuyện tình nhẹ nhàng, đáng yêu của chàng nông dân chân chất, ngốc nghếch, cùng nàng vợ đảm đang, tháo vát ra đời. Nam chính dù ngốc nhưng cũng rất biết thương và bảo vệ vợ. Cách thể hiện tình cảm của chàng cũng rất đặc biệt luôn. Đọc xong dòng này thì nhảy hố truyện ngay đi…
Minhyung có một trang viên rộng lớn, nơi đó có hàng cây mùa xuân, tán lá xanh mùa hạ, hương thơm ngọt mùa thu, thảm tuyết trắng dày mùa đông. Minhyung ở nơi này từ lúc mặt trời mọc, giữa trưa, cho đến lúc chiều tà, chưa từng bước chân ra ngoài.Cả một trời thiên nhiên chỉ có một chủ nhân, là nơi cất giữ bí mật lớn nhất- chiếc hộp Pandora Minhyung đã chôn thật sâu tại nơi nào đó trong rừng.Minhyung đã chôn thứ quý báu nhất của mình.Và từ đó, tuyết ngừng tan.***Minseok mất tích.Không ai biết cậu nơi đâu, không một dấu hiệu, tựa như một làn khói, xuất hiện rồi biến mất không tàn ảnh.Kim Hyukkyu đã tìm cậu rất lâu, tìm đến mỏi mệt, nhưng không có kết quả.Lee Sanghyeok cũng nhìn chăm chăm lên bảng thông báo mất tích ở trước sở cảnh sát, nhìn cái tên đứa em của mình xuất hiện, rồi nằm đó yên vị mục rữa theo thời gian.Cũng không biết bao lâu nữa.Ai cũng đã có câu trả lời, tự hiểu rằng, đứa trẻ đó, có thể đã chẳng còn trên đời này..Minhyung không mở chiếc hộp Pandora mà mình cất công tìm thấy, anh chỉ nhẹ nhàng ôm đoá hoa đỏ thẫm vào ngực, từ từ chìm vào trong tuyết.Cuối cùng anh cũng có thể mỉm cười mãn nguyện.***Guria-Nhà văn to to trong biệt thự nho nhỏ trên ngọn núi to toVàHoa đỏ nhỏ nhỏ chứa đựng một tâm hồn to to cùng một tình yêu không hề nhỏ.Occ, hư cấu.17/4/2025.…