Ngẫu Hứng
Có thể là truyện chữ,có thể là một vài tấm ảnh.Tùy thuộc vào tâm trạng tg💁…
"hẹn em ngày thắng lợi. ngày đó anh sẽ cưới em."…
Hình như trò đùa này đang vượt tầm kiểm soát thì phải ... lệt hướng…
r chớt qướt luôn…
Truyện nhà OTP…
Đọc thì biết…
@chevalierforyou_;;phạm bảo khang/trần minh hiếu;;out of charactersgọi anh là chiếc máy tính bị hỏng hócvì anh đã vô tình đánh mattinhieu.(note: tổng hợp drabbles vớ vẩn, sẽ có một vài thứ để phục vụ cho việc học tập trên trường của mình. không có plot đặc biệt. không có ý nghĩa sâu xa. chỉ là viết.)…
nắng vàng chiếu qua khung cửi cũ kỹ, làm mùi gỗ cũ được tắm nắng hắc lên, len vào cánh mũi của nóooc, lowercase…
Cậu hai Trần Minh Hiếu ghét cay ghét đắng việc học hành vậy mà lại đem lòng yêu một Phạm Bảo Khang trong đầu chỉ có chữ và nghĩa.;" Cậu hai, nay sao siêng năng đột ngột vậy đa ?"" Ừm thì...ta tự dưng thích học, thích nghe ngươi giảng bài"Minh Hiếu nói là thế nhưng trong thâm tâm anh không phải là thích mấy con chữ dài lằng ngoằng mà là thích nhìn cậu cầm quyển sách cũ, du dương mấy câu thơ, hay đơn giản hơn là thích cậu.…
Kể về một ngôi trường cấp 3 trông thì có vẻ là một nơi đáng để học nhưng thực chất tiềm ẩn đằng sau là cả một nhóm tệ nạn xã hội gồm bắt nạt, hút thuốc, v..v. Hyneria-là một học sinh dám đứng lên để ngăn chặn những vụ bắt nạt đang âm thầm xảy ra trong trường nhưng vì một lý do nào đó mà những gì người ta biết chỉ là: cô chính là kẻ bắt nạt. Dù bị hiểu lầm nhưng Hyneria vẫn vững vàng niềm tin vào lẽ phải cho đến một ngày, Trey-hội trưởng hội học sinh đã nói cô là "kẻ bắt nạt hèn hạ". Thứ mà cô ghét cay ghét đắng nhất. Song sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn, Hyneria đã trở nên thờ ơ, không quan tâm bất kì thứ gì khác khiến cho những kẻ từng bị cô chống lại được nước lấn tới mà hoành hành trong trường. Ngôi trường trở nên càng bạo lực hơn cho đến một ngày sau 2 năm không gặp. Cuộc gặp lại của Trey và Hyneria diễn ra...…
Ngốc à...đừng tự ái, mập mới dễ thương…
Moscow, ngày đông.vù vùuuuu ~~~~"Tiếng gió rít nhẹ vào buổi tối ngày đông, từng cánh hoa tuyết rơi trắng xóa cả lối về. Có lẽ là vì ngày đông mà đoạn đường này trở nên vắng lạnh....""Dưới ánh đèn phố ngày đông, vóc dáng một anh thanh niên cao gầy tầm 1m8 với dáng người cân đối, vận lên mình bộ đồ đen kìn từ đầu đến chân. Lại được cộng hưởng với ánh đèn vàng nhạt cùng những hoa tuyết thả mình trắng xóa tạo nên khung cảnh cô đơn đến lạnh người... à là vì cảnh cô đơn hay vốn dĩ dáng người ấy đã thoát lên vẻ cô đơn sẵn rồi...".....Chắc vì thấy có bóng người bước đến mà ai kia cũng đã ngước lên nhìn.- J...Jack! - giọng anh rung nhẹ...à là do lạnh quá nên làm thanh quản anh rung, chắc là vậy rồi!- Jack...sao..sao mày lại ở đây???.....Lạc đường…
Tác phẩm thứ 3…
câu chuyện nứnh l của toi…