Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ai cũng đã từng trải qua thời học sinh Có sự vui,buồn...và trong đó có cả 1 tình yêu nhỏ nhoi mới chớm nhưng nó lại dc bắt nguồn từ một phía người ta gọi là yêu đơn phương Cậu ta không đi xe đạp tôi cũng từ bỏ đi chiếc xe đạp nữa mà đi bộ để có thể dc nhìn ngắm thêm cậu ta dc 1 chút nữa Và cậu ta chính là người đầu tiên tát tôi Rồi cậu ta có người yêu mới tôi đã rất buồn tự nhủ rằng mình lên từ bỏ…
[Truyện theo thể loại viễn tưởng, kỳ ảo.. Tất cả mọi tình tiết, địa điểm, tên gọi.. trong truyện đều là hư cấu]Ma quỷ chính là cội nguồn tạo nên hoảng loạn, tàn khốc, ác liệt. Tất cả đều do chúng tạo nên rồi dần còn người như bị đẩy đến bờ diệt vong. Hơn thế nữa, nó là kẻ thống trị cả một thế giới, mối đe dọa của con người. Nên lịch sử truyền thuyết được lưu truyền lại rằng thần linh đã phù mệnh cho con người được sống. Để bảo vệ được đều đó họ đã tạo nên năm băng phái đương đương với năm mảnh đất được con người gây dựng lên. Chúng được truyền đời này sang đời khác để duy trì bảo vệ nhân loại. Đã không biết bao đấng anh hùng hy sinh để đánh đổi tự do cho con người. Sự quyết liệt, sự kiên trì, dứt khoát, trái tim mạnh mẽ kiên cường, đó là những yếu tố thiết yếu để trở thành một Sư pháp kiếm. Sư pháp kiếm hay giải thích gọn đó là người trong băng phái, sự ảo diệu, pháp thuật, võ thuật đều hội tụ lại trong một con người mới có thể mang danh là một Sư pháp kiếm. Thế hệ về sau dần đi lên và bọn ma quỷ lâu dài cũng càng nảy sinh ra giết hại dân chúng. Vì thế mỗi năm mỗi băng phái đều tuyển Sư pháp kiếm nhân tài nối tiếp các tiền bối đi trước. Những con người ấy thật sự phải có bản lĩnh mới dám bước chân vào giới tàn khốc này. Hiện diện của những con người bản lĩnh đó là ai? Liệu con người có thoát khỏi bờ vực diệt vong, sự thống trị của ma quỷ? Tất cả đều trông chờ vào những thế hệ trẻ đi sau.…
Có người toả sáng.Có người đứng phía sau ánh sáng.Nhật Linh - coser nổi tiếng, hay livestream giữa đêm, em khóa dưới đầy năng lượng.Hoài Nam - sinh viên kỹ thuật trầm tính, làm staff hậu trường, chỉ biết im lặng theo dõi.Họ gặp nhau vì một sự kiện.Một ly trà sữa. Một ánh nhìn.Không ai biết liệu đó có phải là bắt đầu của một điều gì đó.Nhưng mỗi lần cô nói, cậu đều lặng lẽ lắng nghe.Một câu chuyện về tình cảm thầm lặng, như ánh sáng hắt qua rèm cửa - không chói, không rõ ràng, nhưng đủ để thấy lòng mình lay động.…
Em chẳng nhớ tự lúc nào mà lòng em lại xao xuyến mỗi khi có người nhắc tên anh. Dẫu chỉ là nghệ danh, nhưng sao lại làm bâng khuâng tim em đến thế? Những kẻ mộng mơ như anh và em tình cờ gặp nhau trên văn đàn nghệ sĩ. Chính thứ xúc cảm cuồng si, sâu cay và rất đỗi mặn nồng đã kết nối nhịp đập tâm hồn của hai ta. Đó là lần đầu tiên trái tim non nớt của em cảm nhận được sự rung động mãnh liệt - và vị thần Cupid tối cao đã trao tình yêu đến với em.Nhưng tình cảm của em thật hèn mọn. "Yêu" thì chưa yêu chưa sâu, nhưng "thích" thì lại hơn cả thích. Vậy đành "ngưỡng mộ" anh vậy. Như một chú ốc sên, em lặng lẽ cùng anh đi qua khói lửa nhân gian. Ốc sên cùng anh khóc khi mất người thân, cùng anh cười khi anh thành đạt, và cùng anh đau đớn khi anh bị phản bội... Ốc muốn anh biết rằng trên đời này anh không hề cô đơn - nhưng ốc sên nhỏ quá, tự ti quá, anh làm sao thấy! Sau tất cả, anh vẫn là anh, anh vẫn bất biến giữa dòng đời vạn biến. Chỉ có em không còn là em nữa...…
Thể loại truyện: Ngôn tình, học đường, đơn phương, tình yêu lứa đôi, thanh xuân, ngược tâmTác giả: Ngôn Thanh xuân ai cũng có một kí ức để nhớ, một kỉ niệm để thương, một chuyện để mỉm cười, và một người ta nguyện dành trọn cả thanh xuân để đuổi theo. Trong những năm tháng khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, khi ta chỉ là những đứa trẻ mới lớn chưa trải sự khó nhọc của cuộc đời, ta lúc ấy ngỗ nghịch và nông nổi biết bao. Nhưng đó mới chính là tuổi trẻ! Ở cái tuổi đẹp tựa trăng rằm ấy, ta cũng yêu, cũng say mê, cũng cam tâm tình nguyện theo đuổi người ta thương. Thế nhưng tình yêu ấy không ôn nhu hiền dịu như ánh trăng đêm, mà chính là nồng nàn nhiệt huyết tràn đầy năng lượng như mặt trời của tuổi trẻ.…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
Tôi thương một cô gái, tên là Phạm Hồng Nhung, sống kế bên nhà mình.Tôi thương một cô gái. Tuy có chút ngỗ nghịch, nhưng dễ thương vô cùng!Tôi thương một cô gái, có đôi mắt to tròn, chứa hàng triệu vì sao!Tôi thương một cô gái, có nụ cười rạng rỡ, làm tôi say tôi mê~。Truyện nói về mối tình đơn phương với Nhung nhà hàng xóm của bạn Hạnh nhát gái. Muốn xem diễn biến tiếp theo? Đợi chất xám quay về với tác giả cái đã =)))…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…
"Không biết từ bao giờ, trái tim tôi có một ngăn kéo nhỏ."Ngăn kéo đó, trước đây, chỉ chứa những thứ đơn giản: hôm nay ăn gì, học những gì, hay danh sách những việc cần làm trong ngày. Cuộc sống của tôi, nói một cách hoa mỹ, là một đường thẳng. Không có những đoạn rẽ bất ngờ, không có những ngã ba, ngã tư rối rắm. Tôi thích sự đơn giản, sự an toàn mà nó mang lại.Thế rồi, một ngày nọ, một mảnh ghép kỳ lạ xuất hiện và chiếm lấy toàn bộ ngăn kéo đó. Nó không phải là một công thức, cũng không phải một định lý. Nó là hình ảnh của một người.Hình bóng ấy, của một người con trai tôi thậm chí còn chưa biết tên, lại có sức mạnh khiến tôi đứng hình ngay giữa biển người đông đúc. Kể từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong thế giới của tôi đều thay đổi. Những con số không còn là những con số vô tri nữa, chúng biến thành số bước chân tôi đếm mỗi khi đi qua lớp anh ấy. Những định lý không còn là những định lý nhàm chán nữa, chúng là những quy tắc mà tôi tự đặt ra cho bản thân, chỉ để có lý do nhìn thấy anh ấy thêm một chút.Những điều nhỏ nhặt nhất bỗng trở nên quan trọng. Tôi bắt đầu để ý đến những mối quan hệ xung quanh anh. Tôi lén nhìn cách anh ấy nói chuyện với bạn bè, giọng nói vui vẻ khiến tôi bất giác mỉm cười. Tôi trở nên tò mò về anh, về thế giới của anh, về những câu chuyện xung quanh anh.Tim tôi bắt đầu có nhịp điệu của riêng nó, không còn đập đều đặn như một cỗ máy. Những cảm xúc này rất lạ lẫm. Nó không phải là sự phấn khích, cũng không phải là sự lo âu.ngày bắt đầu 28/8/…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
Năm 18 tuổi, Trình Hạo Du lần đầu gặp cô gái ấy. Từ ánh nhìn đầu tiên, anh đã biết mình không thể nào quên được hình bóng ấy Anh theo đuổi cô suốt 5 năm, nhận bố mẹ cô là bố mẹ nuôi, chỉ để có thêm chút quan hệ với cô. Nhưng tình yêu của anh chưa từng được đápCuối cùng, anh từ bỏ, không bám lấy cô nữa.một thời gian sau anh lấy vợ và cô cũng lấy chồng. Hai người đều có gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mìnhHai người từng là người quen thuộc nhất, rồi dần dần trở thành người xa lạ. Anh không đến tìn cô, cô cũng không còn quan tâm đến anh. Nhưng số phận vẫn buộc họ phải có những lần gặp gỡ.Cho đến một ngày cô nhận tin anh gặp tai nan, khó qua khỏi. Anh nằm trên giường bệnh hơi thở mong manh, dường như đang chờ đợi điền gì đóVì không muốn trong lòng cảm thấy áy náy nên cô quyết định đến để gặp anh lần cuối. Chỉ vậy thôi, nhưng anh lại khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng nhắm mắt…
Nếu người bạn thích đột ngột tỏ tình với bạn chỉ vì lí do bất chính bạn sẽ chấp nhận chứ ?" Em biết anh chỉ là lừa gạt nhưng em vẫn muốn thử một lần , dù có chết em vẫn muốn thử" " Vậy được rồi , tôi đi đây " Chính vì một câu nói ngoan cố theo cảm nghĩ của trái tim mà về sau tôi đã phải trải qua muôn vàn đau khổ.Anh ấy kết hôn với tôi nhưng không yêu tôi , anh ấy tỏ ra thân mật với tôi cũng là do ép buộc , anh ấy nói yêu tôi nhưng tôi có thể cảm nhận trong đôi mắt ấy tràn đầy ghê tởm tôi .Vì người con gái anh ấy yêu không giàu có giống gia đình tôi cho nên anh mới lấy tôi ra làm bia đỡ đạn , nếu mọi người nghĩ anh ấy hèn nhát thì không phải vậy đâu , ba của anh ấy nói nếu anh không chấp nhận tôi ba anh sẽ giết chết cô gái đó mà với quyền lực của ba anh nói được tất sẽ làm được .Cũng vì vậy , anh cho tôi là người mưu mô , tham lam , ích kỉ không từ mọi thủ đoạn để chiếm lấy anh , suốt quãng thời gian sống chung với nhau anh luôn đem tôi ra đùa cợt, ghẻ lạnh , khinh thường , dơ bẩn , cho bạn gái anh toàn quyền sai khiến tôi như osin.…
Tuyết Nhiên ôm mối tình đơn phương với Minh Triệt suốt 4 năm, cô chẳng dám mở lời, chẳng dám để ai hay biết đành gửi qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Chỉ với hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ hiểu được tình cảm của cô, mong rằng cô và anh chẳng phải những người lạ, nhưng người qua đường như trước.…