| DonPete | hoả
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
Tôi tên là Nguyễn Ánh Ngọc , tôi thích thầm một người đó là cậu bạn cấp 1 của tôi. cùng tôi trở lại tháng năm mà tôi và sự đơn phương ấy nhé…
Sự trân trọng muộn màng…
Kỉ niệm của cô gái mắc căn bệnh Hanahaki…
"Cậu ấy đến giữa những tiếng mưa và ở lại giữa những tổn thương..."…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
-ê Băng-sủa-mày thích tao hả........ai nói vậy-tối hôm qua m nhắn cho tao- vậy giờ mày bt rồi đó-tao xin lỗiTao bt m sẽ ko chọn t mà trong mắt mày chỉ có cô ấy‐-‐------------------Băng à tao thik mày mà- kệ mày ai biểu hồi đó tao thik mày mà mày ko chịu giờ tao hành mày lại nè conLà do trước kia tao ko dám đối diện với cảm xúc còn giờ tao nhớ m rồi--------------------------------------truyện đầu tay nên mong mọi người tha thứ cho một số lỗi lầm của Annie…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
người tôi đơn phương và cuối cùng cậu ấy cũng không hiểu được tình cảm của tôi…
đây là truện về một cậu thanh niên đc triệu hồi qua thế giới khác và bắt đầu một cuộc sống mới.…
Trải lòng…
viết xàm ý tưởng, mai mốt chuyển thành thơ đồ đó.…
không phải bây giờ, vậy sau này liệu có "chúng ta" không?…
Tôi mặc váy cưới, anh mặc vest chú rể nhưng nơi chúng ta đứng chẳng phải lễ đường, tôi nơi bờ biển, anh nơi bệnh viện lạnh lẽo…
Câu chuyện yêu đơn phương của một cô gái vỏn vẹn nữa năm và cái kết.....…
Vui lòng không reup truyện dưới mọi hình thức Xin cảm ơn ạ,…
truyện otp _ truyện giả tưởng…
chỉ là suy luận ko có thật(cx có thể đúng), khi có suy luận hay mới đăng,nó hơi xàm mọi ng thông cảm, viết vì thích lưu giữ…
Là người yêu của nhau rồi cuối cùng tôi lại đơn phương cậu ấy…