Song thế sủng phi
Mặc Liên Thành và Khúc Đàn Nhi là 2 người có duyên gặp nhau Hai người này đầu tiên ghét nhau, xong rồi đến đánh nhau rồi đến yêu nhau. Nguyện sẽ sống chết có nha…
Mặc Liên Thành và Khúc Đàn Nhi là 2 người có duyên gặp nhau Hai người này đầu tiên ghét nhau, xong rồi đến đánh nhau rồi đến yêu nhau. Nguyện sẽ sống chết có nha…
Lee TaeJung:23 tuổi-1 giám đốc của công ty XXX,là khách quen của quán cà phê SVT.Vừa hay,quán SVT đang tuyển dụng nhân viên,Kim YeongSoo:21 tuổi-là tân sinh viên của 1 trường đại học cao đẳng nghệ thuật được nhận vào làm.Dù YeongSoo tuy xuất thân khá bình thường nhưng lại có tài năng khéo léo,tay chân lanh lợi,vẻ ngoài ưa nhìn,ngây thơ là điểm mạnh giúp cậu được để mắt chú ý nhiều hơn.Cậu nhờ điểm lợi này đã may mắn lọt vào mắt của TaeJung,có thể nói là đã để lại ấn tượng sâu bên trong lòng anh.…
Dạo này thích đọc truyện kiểu Fairy Tail hiểu lầm Lucy rồi Lucy trả thù :v…
Nơi để mình đăng mấy bức tranh tự vẽ (bậy), trong đó có bao gồm cả tranh mấy đứa con tinh thần của mình.Cảnh báo trước về tay nghề của mình, tranh xấu lắm đọ, mình còn gà lắm. =)))Mình chính là cái thể loại người mà vẽ nghiêm túc thì không nổi vì quá lười (một phần nữa là ba mẹ đang cấm cho vẽ, phải ôm sketchbook vào phòng tắm lén vẽ TvT) và vẽ bậy thì chẳng ra được cái hồn hiết gì. =)))Chủ yếu là vẽ chì, thi thoảng sẽ có marker hay brush nhưng trăm năm mới có một bức, còn màu nước thì là tỉ năm nhé. =)))…
người xưa có câu : nhất bì nhì cốt ( cái thứ nhất là da, cái thứ hai là cốt lõi) người nay có câu : chưa xét tính cách, trước xét ngoại hình Đều cho ta thấy cái hình thức bên ngoài rất quan trọng. Một quyển sách, đập vào mắt đọc giả trước tiên là bìa truyện. Truyện của bạn hay nhưng bìa truyện không đẹp, không hấp dẫn, không gây chú ý, thường dễ bị bỏ qua, vote lun là con số không tròn trịa. Tuy nhiên, không phải tác giả nào cũng có đủ trình để tạo nên một tranh bìa độc đáo, lôi cuốn. Vậy, phải làm sao đây? Có cầu tất có cung (có nhu cầu thì sẽ có nguồn cung ứng), nghề dest ra đời, nói chung là làm bìa hộ cho những ai có nhu cầu ấy. Đừng chầm chờ gì nữa, hãy quăn nỗi lo của bạn cho tôi! Tôi không cần bạn trả công tiền tỷ cho tôi, chỉ cầu bạn cho tôi vài vote, đọc và nhận xét truyện của tui là được. Tôi sẽ bỏ ăn bỏ ngủ, dồn hết công suất tạo ra hình bìa đẹp nhất cho bạn! Nào! Còn chần chờ gì nữa? Mại zô! Mại zô…
Tên truyện: Băng giá & Băng lãnhTác giả: Bạch Băng Hồ ĐiệpĐọc rồi sẽ biết........................…
-"Trần Thế Phong, mày đứng lại đó cho tao!" Đó có lẽ là câu nói mà tôi Trần Thế Phong sẽ không bao gIờ có thể nghe lại được nữa. Có lẽ người ta bảo: "Những thứ khiến chúng ta cười trong quá khứ cũng có thể khiến ta khóc trong hiện tại" là đúng. Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một hoặc nhiều điều hối tiếc lớn nhất. Tôi cũng vậy, một điều khiến tôi như muốn từ bỏ tất cả để giải toả mọi thứ:-"Tao nhớ mày Lê Tuấn Vũ!mày ở lại với tao được không?". -Ngày 20/1/2018-…
...Dont call my name..just call me:Sky…
no things…
xin lỗi vì đăng hơi trễ nhưng hôm nay mình mới viết xong ^^Warning : [ OOC ]_________Pairing / cặp đôi : các Otp của tớThể loại : tình cảm , truyện buồnĐây là một fanfic và cũng là lần đầu mình viết nên nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua _________________________________________________________…
Định nói: "Tao biết, tao đã linh cảm thấy khi hai người gặp nhau thể nào cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó nên tao không bao giờ muốn giới thiệu hai người với nhau!"Biết làm sao khi cô cũng không hiểu tại sao ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy người ấy, cô cảm giác như tim bị bóp nghẹt, ngừng đập, run rẩy. Cô ấy biết đó là người yêu của bạn mình mà không đừng lại được si mê, không đừng lại được say đắm. Những gì cô làm sau khoảng khắc ánh nhìn đầu tiên ấy chỉ là để khoả lấp sự bối rối trước hình dáng đi thẳng vào trí não mình. Cô biết cô điên, cô biết cô sai. Cô đã cố chạy trốn, nhưng tại sao những sự gặp gỡ tình cờ cứ làm cô đau khổ. Tại sao lại nhìn cô như vậy, tại sao lại quan tâm cô, tại sao lại tình cờ gặp cô trên chuyến xe buýt ấy? Dù nhủ lòng mình rằng đó không phải của mình, không bao giờ là của mình, khi nhìn bóng lưng ấy ngay trước mặt, cô không thể kiềm được việc giơ tay ôm choàng người ấy, và khóc, nói em muốn chỉ ôm anh một lần thôi. Cho em một phút, em muốn đánh cắp một phút cho riêng mình. Giá lúc đó anh dừng lại, giá lúc đó cô có một chút lý trí. Bọn họ không có một nửa lý trí đó. Anh nắm đôi tay cô rồi quay lại ôm cô một cái ôm nghẹt thở. Trái tim cô vỡ oà sung sướng. Anh nói em điên rồi, anh cũng điên rồi. ..…
"Liệu chúng ta co bên nhau"" Chúng sẽ bắt đầu hay kết thúc ""Ma yêu người trần là sai nhưng em vẫn yêu anh một không có lý trí "Thể loại: Đam mỹ, 1x1, âm dươngcách biệt.…