Its for you...my love
You left, but somehow you're still the loudest thought in my quietest moments...…
You left, but somehow you're still the loudest thought in my quietest moments...…
Đây là nơi mình đăng wip😅, tranh full và một vài thứ linh tinh…
Thể loại:Thanh xuân vườn trườngNhân vật: Lai Kuan Lin Park Jihoon Và một số nhân vật khác trong dàn PD 101Giới thiệu: Lấy bối cảnh tại một trường cấp 3 Hàn Quốc, Lai Kuan Linh là du học sinh đến từ Đài Loan, lần đầu một thân một mình đến sống tại đất nước đầy lạ lẫm. Đời Kuan Lin chính thức bước sang trang mới từ đây... Một cuộc sống tràn ngập mỹ nam đang mở ra trước mắt bé Lâm...Mình viết truyện cho vui thôi, mong ném đá nhẹ tay :))…
Cảnh báo : Truyện hiện được drop dài, đọc giải trí lướt qua chứ đừng trong ngóng kết. (thật ra kết thì có rồi nhưng đoạn giữa hiện giờ với kết mông lung quá)Title : Ngôi Làng Phù ThủyAuthor : DarleneStewardCategory : Romance, science - fiction, mystery, boy x boy, girl x boy, magic, witch...Rating : TStatus : On-goingLength : Longfic / Shortfic?Warning : TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD VN, Ở NICK @KroslineDarle. Không chấp nhận chuyển ver hay mang đi nơi đâu dưới mọi hình thức.Hỗ trợ bìa : @TheVictorChurchillTruyện có sự giúp đỡ ý tưởng từ @fusionboy152 và sự gày dựng nhân vật cũng như beta từ @_RuyRuyRuy_Tất cả đã được cho phép từ chính chủ…
#Lưu ý: Nhi viết fic này chỉ để xả stressẢnh không liên quan…
"Thế đằng ấy có buồn không?" Gió ngồi vắt vẻo trên cánh buồm, tinh nghịch vờn qua ngọn sóng bên dưới tàu. Gió đi nhiều nơi và biết những thứ mà hiếm con người nào sống đủ lâu để biết. Nhưng gió không thích nói nhiều. Gió chỉ nghe và biết thôi."Có chứ" Kazuha nâng chén lên, cùng trăng thưởng thức men nồng của rượu "Sao lại không buồn được chứ? Tôi giờ chỉ là một kẻ bị truy nã đang trốn chạy quê hương của mình""Thế còn anh ta" Gió cúi sát xuống hỏi cậu, nghịch ngợm trêu tóc ronin trẻ tuổi "Cậu có tiếc không?"…
Trích dẫn 1:Ánh mắt anh thâm trầm xa xăm, tựa như nhìn cô, cũng tựa như nhìn xuyên thấu trái tim cô: - Trên đời này không có gì là tuyệt đối, khi cô đứng ở đây thì có lẽ thế giới của cô đã biến mất không còn tung tích. Khi cô nghĩ rằng thế giới hoa lệ vô tri này lệ thuộc vào cô thì có thể cô đã bị hút cạn sức sống. Cô tốt nhất nên biết bản thân cô là ai, đứng ở đâu. Đừng vọng tưởng có thể trở thành chúa cứu tếTrích dẫn 2:Anh ngạo nghễ mà phóng khoáng, từng cử chỉ toát lên vẻ vương giả không ai bì kịp, một tay lắc nhẹ ly rượu vang, một tay nâng cằm cô lên mà nói:- Cô đã nghĩ kĩ chưa, nếu trở về, cô sẽ có được cuộc sống vinh hoa hạnh phúc mà cô mơ ước. Còn nếu cô quyết định ở lại nơi này, cuộc sống của cô, cơ thể của cô, suy nghĩ của cô, toàn bộ, toàn bộ sẽ bị thao túng trong tay kẻ khác. Cô sẽ không khác gì con rối gỗ được mang ra tiêu khiển mà thôi. Cô thoáng thấy vẻ trào phúng và khinh khi trong mắt anh, cảm giác bị khuất nhục trào dâng, cô hất tay anh ra, lùi sau hai bước, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào anh, không ai nói với cô dáng vẻ của cô bây giờ đầy vẻ kiêu ngạo của bề trên. - Tôi không cho rằng có người nào khác đủ khả năng thao túng tôi ngoài bản thân tôi. Vì vậy tôi có quyết định thế nào cũng không cần nói với anh cũng không mượn anh quản chuyện bao đồng. Hơn nữa, hình như chúng ta chưa thân thiết đến mức chia sẻ mọi chuyện đâu.…
'hi vong anh se doi xu voi co ay tot hon.!'update : 1/8/2021by @whynotwan…
"Là duyên, là nợ, hay chỉ là sự trêu đùa của số phận?"Trong một thế giới nơi yêu ma quỷ quái hiện diện giữa đời thường, nhóm bạn trẻ với những năng lực đặc biệt phải đối mặt với những thử thách không ngừng. Họ là những người mang sứ mệnh trừ tà, bảo vệ con người khỏi những thế lực đen tối.Ngày bắt đầu: 16/12/24…
Kho báu ở một vũ trụ song song.…
khu vui chơi tuyển chú lùn!ෆ nếu cậu cần một ngôi nhà be bé để tâm sự chuyện mỏng dày, đừng lo ngại gì mà trở thành một phần trong khu vui chơi này nhé!…
Vẫn không có gì đặc biệt lắm :)))Một oăn sót chống trôi,nên chắc chắn chất lượng không có được tốt -_-aXin lỗi vì cứ hay thoắt ẩn thoắt hiện như thế ah :>❤ For JeongMi for shipper JeongMi…
15% đắng và 15% đường cho mỗi đơn hàng.…
Noona!!…
Truyện ngắn: THÁNH LUỘC - Tác giả: HeyErin12 - Tofu sốt cà- Thể loại: Hài hước, đô thị .- Giọng văn tưng tửng như đang thủ thỉ tâm tình kể chuyện nhà mình cho một nhóm bạn thân nghe vậy.- Trích: Ăn chẳng phải là nhu cầu của mỗi người sao? Câu này tuy có vẻ hơi nhàm nhưng nó vẫn đúng. Đặc biệt, nó lại quá đúng với một đứa tâm hồn ăn uống như tôi. Gia đình tôi không giống các gia đình khác cho lắm...Chăm thì bắc hai nồi nước, xong làm gì thì làm, xong thì chờ chín là xong, chẳng phải lo gia vị quá tay hay đảo đảo thế nào. Nếu lười thì bỏ chung thịt rau một nồi, vậy là rửa bát cũng đỡ được mấy cái.Mời các bạn ghé thắm: http://doctruyenvsangtac.blogspot.com/…
Trong tiếng Việt, chữ thương mang một ý nghĩa rất đặc biệt. Thương là một cảm xúc bao gồm cả yêu và thích, nhưng nó khác xa hai chữ ấy. Khi yêu một người, người ta thường yêu một cách mãnh liệt và mặn nồng, chứ chẳng ai thương người khác như vậy cả. Khi thích một người, không có nghĩa là ta sẵn sàng hi sinh tất cả sẵn sàng bỏ qua mọi chuyện cho người đó bởi vì thích đơn thuần chỉ là thích, chỉ là cảm nắng mà thôi. Người ta thường nói khi yêu, con người có thể làm tất cả. Nhưng khi thương, cảm xúc ấy lại có phần cao thượng hơn nhiều. Yêu bao gồm cả dục vọng, cảm xúc và lí trí. Ta có thể vì yêu mà bị 3 thứ ấy chi phối. Thế mà thương lại không có nghĩa như thế. Nó không bị dục vọng, cảm xúc hay lí trí chi phối. Nó là một thứ tình cảm tự do, nhưng lại phát triển và cao quý hơn nhiều. Ta có thể dễ dàng yêu một người, sẵn sàng bám người ấy tới cùng trời cuối bể, nhưng thương lại không dễ như thế, ta có thể vì thương mà cho đi không cần nhận lại, có thể vì thương mà buông đôi tay của người ấy ra. Vậy nên nhóc à, tôi thương cậu...…
FANDOM: TOMORROW X TOGETHERCOUPLE: Soobin x Yeonjun (Soojun / Yeonbin)Lấy cảm hứng từ bài hát: "A Glimpse of us" - JojiLần đầu tiên chúng ta gặp nhau là vào một ngày mưa rả rích. Dưới tán ô nghiêng ngả của cửa hàng tiện lợi, cuộc trò chuyện chóng vánh đã diễn ra. Chỉ một mình anh để lại thông tin liên lạc cho cậu.-------"Em đã quên được Yumin chưa?" - Đây có lẽ là câu hỏi mà Yeonjun luôn ấp ủ trong lòng từ những lần gặp nhau sau đó khi nhìn ngắm nụ cười của Soobin. -------Bức thư mà anh viết cho cậu đã được trao vào một ngày trọng đại, một ngày mà anh chắc chắn nó sẽ phải diễn ra. Hôm đó trời cũng mưa, nhưng mưa trong ánh nắng tuyệt đẹp. Anh đã tiếc nuối nhiều thứ, nhưng đã quá trễ để cứu vãn. Rốt cuộc, thứ còn lại là gì?Là ngày mưa đầu tiên, kỉ niệm, và ngày mưa cuối cùng.…
tên, tuổi như đời thật còn hoàn cảnh thì do tôi bịa, Mina công Momo thụ vậy đó chịu không chịu buộc chịu :))…