jiaren; bốn mùa
anh nhớ em những đêm dài thao thứcnghe vời vợi nỗi nhớ siết từng cơntrong yêu thương bao la hoá giận hờnsóng thầm thì lay tình ta khẽ gợn.✧!ooc; lowercase; bfyjr [110821↬140822]…
anh nhớ em những đêm dài thao thứcnghe vời vợi nỗi nhớ siết từng cơntrong yêu thương bao la hoá giận hờnsóng thầm thì lay tình ta khẽ gợn.✧!ooc; lowercase; bfyjr [110821↬140822]…
tình iêu bọ xít ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ…
Nơi để ghi lại những plot các bạn gửi hoặc do mình ngẫu hứng nghĩ ra.…
Fic đang trong giai đoạn tạm dừng up để hoàn thiện, trong lúc chờ đợi mọi người ghé qua đọc Queen Bee nhé. Cảm ơn mọi người.[ViewJune trong vai ViviJudy] [EmiBonnie trong vai EmiliaBonita]"Từ hôm nay trở đi, Vivi hãy tới hỗ trợ hội học sinh thay chị nhé." Chị gái của Vivi là thư ký hội học sinh, năm nay chuẩn bị thi tốt nghiệp rồi. Hội học sinh phải khẩn cấp tìm kiếm nhân tài thay thế cho vị trí thư ký thôi. Thế nhưng cái hội học sinh chết tiệt kia, có cho tiền cũng không ai muốn tham gia. Kết thúc buổi sáng đầu tiên của mình tại văn phòng hội học sinh, cuối cùng Vivi đã hiểu lý do tại sao.…
| Textfic | ; đang tiến hành ; em trai ở quán cà phê lại là cấp dưới của mình...;au: ymixx…
Một con búp bê dẫu cho có cảm xúc thì cũng vẫn chỉ là một con búp bê!Có bao giờ, có một thứ mà bạn không thể sống nếu thiếu nó, dù biết rằng, cho dù thế nào, bạn cũng không thể có được nó?…
Ngược nhẹ như lông hồng =))))…
Rút ngăn kéo bàn ra, thỏi son môi tô tô trát trát, em vẽ lên chiếc gương kia, từng khoanh tròn khoanh tròn, cho tới khi che lấp đi khuôn mặt này, cho tới khi che lấp đi trái tim rướm máu, cho tới khi che hết những nỗi đau, những quá khứ xót xa. Em chỉ chừa lại một con đường, con đường để dõi theo anh, dù em biết bong anh sẽ xa dần.…
Bằng tất cả sự ảo tưởng không cần uống thuốc của mình tôi đã nấu ra nó... Enjoy nhé...…
Hanamichi năm 16 tuổi từng nói với Rukawa rằng cậu ghét mùa hè. Bởi cái nắng oi ả không dứt cùng cảm giác khó chịu mỗi khi tập bóng giữa ngày hè nắng gắt, và... bởi mùa hè của cậu luôn gắn liền với những nỗi buồn.…
Mọi lời nói ngay lúc này đều như hàng ngàn mũi dao đâm tim cả hai."Hoá ra, cô nghĩ, đây là một loại tra tấn sao?""Nếu không thì là gì?""Em đối xử với tôi như vậy, tôi chịu đựng một lần, rồi lại một lần nữa. "Và em cứ luôn ép tôi...""Em muốn gì đây?"Emi quay đi để ngăn những giọt nước mắt đang vì kia mà rơi lã chã. Emi sợ mình lại mủi lòng, lại phó mặc cho Bonnie muốn làm gì cô thì làm.Bonnie lần này nhất quyết không hối hận nữa. Em đuổi theo Emi, ghi vai cô, đôi môi vụng về áp lên nơi mềm mại trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng còn vương nước mắt.Trong bóng tối của căn phòng, Bonnie cưỡng hôn Emi, dù đã cố phản kháng yếu ớt nhưng Emi lại nương theo người trước mặt."Á đau!"…
Nó khuất dần, khuất dần trước mắt tôi, cái dáng cao, đầy đặn và đen nhẻm đẩy xe bánh tráng, nghiêng người cười với đứa bé trên xe làm tôi nhớ mãi. Kẻ đã bỏ cuộc chơi theo chồng khi mới 13 tuổi, kẻ đã ngồi hang giờ trải lòng với tôi về cuộc đời mình về 4 năm mà tôi chì biết cắm đầu vào học thì đối với nó là ác mộng dài. Con gái, đàn bà, lỡ lầm và tuổi 13……
...Buông tay nhau anh nhé. Em đã không còn đủ sức để yêu anh. Buông tay em anh nhé, để em nhẹ lòng khi thấy anh nắm lấy bàn tay khác. Để em có thể chạy đến với bờ vai mà em tìm kiếm ở tương lai vô định. Buông tay em anh nhé, àh mà không, đã bao giờ anh nắm lấy nó đâu mà buông...Buông tay anh để anh đi tìm hạnh phúc của chính mình. Không phải em không còn yêu anh nữa, mà chỉ là em đã không còn đủ sức để yêu anh!…
Tác giả: Daisy (Admin)Thể loại: Ngôn Tình, Fanfic, Sủng, Hiện đạiNhân vật chính Dương Dương và Địch Lệ Nhiệt Ba.Hey mọi người, do đợt này OTP không cho cầm mái chèo nên tui đang rảnh quá bèn dựa vào câu chuyện OTP nhà mình ngồi gõ ra 1 chiếc fanfic vui vui, rồi đăng lên tặng mọi người những ai có cùng sở thích cày truyện như tớ.Lưu ý: Nội dung truyện đều là do mình tớ tự biên tự diễn, tự tưởng tượng và viết ra, không đại diện cho fandom hay nói đến một diễn viên nào cả, chỉ sáng tạo theo ý thích và gây dựng nhân vật theo cảm quan của bản thân, nên dù có trùng tên mong mọi người cũng đừng mang người thật áp lên nhân vật đó ạ.Xin chân thành cảm ơn và luôn mong đón nhận mọi lời góp ý chân thành(toxic thì thôi đi mất công block nhau).…
Mình chỉ cảm thấy mất mát khi chưa tìm thấy Tùy Tâm và cảm thấy Lam Tư chưa có người nối dõi mà cứ quấn lấy Tề Thiên Vũ nên đành se duyên cho họ =)))))p/s: mong mọi người ủng hộ.love all <3…
Thơ Soshi <3…
Đây là truyện mình có sử dụng phần mềm AI để phát triển thêm trên ý tưởng của bản thân, mong mọi người hoan hỉ và nhẹ nhàng với mình thôi nhé!Mình chỉ viết để thỏa mãn lòng bê đê của mình nên mọi tình tiết cũng như tính cách của nhân vật là bịa 100%.Tình yêu gà bông nên sẽ không có cảnh bum la bum nhau nhé^^…
Xuyên không thành một phi tần nho nhỏ đã mất thánh sủng, Trang Lạc Yên tâm tâm niệm niệm sẽ hoàn thành tốt nghề nghiệp mới của mình - nghề làm phi - một nghề nghiệp vô cùng rủi ro, không thể từ chức, một là làm tốt, hai là chết. Một nghề nghiệp luôn phải phấn đấu vươn lên không ngừng, nhưng lại không được phép để con tim mình rung động. Bởi lỡ rung động rồi, là vạn kiếp không thể quay đầu...Suy cho cùng, đã là nữ tử thì sẽ có một ngày già đi, lấy sắc tranh tình nhất định sẽ phải nhận kết cục sắc suy tình bạc, bởi Đế vương đa tình, hồng nhan chóng lụi, vậy thì nàng sẽ dùng lí trí này để thuần phục trái tim Đế vương.Vẫn biết vận mệnh vô thường, Đế vương vô tình, nhưng Trang Lạc Yên nàng không sợ, bởi, trái tim trong lồng ngực nàng, mãi mãi chỉ thuộc về nàng mà thôi!…