Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Couple chính: Vong Tiện Không ngược đâu:3, ngọt,HE. Là truyện ngắn nên mình viết ko dài lắm.Lần đầu viết truyện nên viết còn lủng củng🥲Mik chỉ đơn giản viết theo suy nghĩ, tưởng tượng của mik nên xin đừng ném đá:(((Làm ơn đừng xem chùa nha, tôi đau lòng lắm đó T^TNgày viết :9/8/2020Ngày hoàn:5/10/2020…
Hallo, tui quay lại rồi đây, lần này là một câu chuyện khác về cp SởLộ của chúng ta. Đây là phần truyện tác giả viết nối tiếp mạch phim, và về cp chính là Kiều Sở Sinh x Lộ Nghiêu. Hy vọng là các bạn sẽ thích, mọi người góp ý cho tui nếu thấy chỗ nào dịch chưa được mượt lắm nhaaa.[Tui đã xin phép ý kiến tác giả. Đừng mang đi đâu cả ạ!]❤️🔥❤️🔥❤️🔥Cre: xhs: 3871107927…
trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, vụn khóc như trẻ dại, mặt trời vẫn mọc, trái đất vẫn quay và mỗi người chọn riêng cho mình một hướng, rồi lại lạc trong biển của chính bản thân mình.…
Thẩm Tại Luân sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị phủ Hầu gia ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệt viện ở ngoại thành. Cha mẹ chỉ cưng chiều Thẩm Tại Luân khiến cho thiếu gia thật dần hắc hóa, cuối cùng hại cậu cửa nát nhà tan.Sau khi tỉnh lại, Thẩm Tại Luân nghe được tin thiếu gia thật đã trở về từ ba ngày trước, nhưng cả nhà chỉ chú ý đến việc cậu đang bị bệnh. Dựa theo thời gian trong sách thì bây giờ thiếu gia thật đã bị đưa đến biệt viện ngoại thành.Tình thế khẩn cấp, vì để thay đổi vận mệnh, Thẩm Tại Luân ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo dính chặt lấy thiếu gia thật, cả ngày theo sau người ta ca ơi ca à.Một thời gian sau, Thẩm Tại Luân phát hiện mình nhận lầm người. Người mà cậu nhận lầm này còn đáng sợ hơn cả thiếu gia thật. Đáng sợ hơn là vào cái ngày biết được sự thật, cậu bị ai đó hạ thuốc, trời xui đất khiến thế nào lại lăn giường với người ta một đêm. Thẩm Tại Luân sợ xanh mặt, đêm đó len lén chuồn đi. ***Tác giả: Thanh Đoan.Thể loại: Đại ma vương x Bé ngốc ngếch, đam mỹ, cổ đại, HE, hào môn thế gia, niên thượng, chủ thụ, cung đình hầu tước, duyên trời tác hợp, thiếu gia thật giả.!! BẢN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ MONG MỌI NGƯỜI ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU !!…
Rồi cái ngày định mệnh ấy ập đến - ngày mẹ đổ gục ngay giữa phòng bệnh sau khi chữa trị xong cho Kakashi-sensei. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như một cơn ác mộng không thể thoát ra.Sakuya vẫn nhớ như in tiếng hét thất thanh của Sarada vang lên, xé tan không gian yên tĩnh. Cô bé lao đến bên mẹ, đôi tay nhỏ bé run rẩy ôm lấy cánh tay lạnh ngắt của Sakura. Sora thì đứng như chết lặng, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, môi mấp máy nhưng chẳng thốt ra được lời nào.Sasuke lao đến ngay lập tức, đôi mắt Sharingan đỏ rực, nhưng lần này không phải là sự giận dữ, mà là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng chưa từng thấy. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh Sakura, đầu gối chạm đất vang lên âm thanh khô khốc, nhưng anh chẳng hề bận tâm.Bàn tay anh run rẩy, như thể cả cơ thể đều bị nỗi sợ xâm chiếm, khẽ nâng khuôn mặt vợ lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đã trở nên tái nhợt. Những ngón tay anh siết chặt lấy bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt của Sakura, cố gắng truyền đi chút hơi ấm mong manh.Sasuke cúi sát xuống, trán chạm vào trán vợ, môi khẽ run:"Sakura... Đừng bỏ anh... Xin em... Mở mắt ra đi... Nhìn anh một lần thôi... Sakura..."Mỗi ngày 1 chương nhé mn…
Trương Gia Nguyên ngồi thẫn thờ, xung quanh chỉ toàn máu cùng xác những người đồng đội của cậu, trước mặt cậu là bóng dáng ấy, cao, gầy và đen tuyền, miệng nó nở nụ cười ngạo nghễ như thể bảo rằng trò chơi này cậu là kẻ thua cuộc rồi.Trương Gia Nguyên kiệt sức, tâm trí thì trống rỗng, rồi cậu nhớ đến lời dặn của Châu Kha Vũ khi ấy."Nhất định, nhất định đừng để N bắt gặp."…
- yes, forever...__________________________Cảnh báo : OOC, lệch nguyên tác.- Nhân vật thuộc về tác giả Naoya Matsumoto ,tình tiết trong truyện thuộc trí tưởng tượng của tôi- Không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép, hỏi nếu mượn hoặc mang đi, cảm ơn.…