JAYHOON: Cào cào xước xước
Jay: top Hoon: botHockey player x Figure skater…
Jay: top Hoon: botHockey player x Figure skater…
Tác giả: FuyaVăn ánNếu ngươi nói nhân vật phản diện đều là Ác Ma, như vậy ngươi sai, trên đời này còn có người khoác mười hai dực thánh Thiên Sứ cánh nhân vật phản diện.Nếu ngươi nói nhân vật phản diện đều là tùy hứng làm bậy , như vậy lại ngươi sai, trên đời này còn có bị Chủ Thần chèn ép đáng thương nhân vật phản diện.Nếu ngươi nói nhân vật phản diện đều là tà ác, như vậy ngươi vẫn là sai, trên đời này còn có cầm Thánh kinh nơi nơi sung thần côn nhân vật phản diện.Nếu ngươi nói nhân vật phản diện cũng là muốn xưng bá thế giới , như vậy ngươi quả nhiên là mười phần sai , trên đời này còn có vì mạng nhỏ không thể không phản nhân vật phản diện.Mà nhìn của chúng ta Omoidesu như vậy làm sao Tống Mạn thế giới đem khác loại nhân vật phản diện tinh thần phát dương quang đại, danh buông xuống thiên sử đi.Hết thảy bắt đầu chỉ là bởi vì muốn sống sót.Nội dung nhãn: Tử thần Hokage Tống Mạn thánh đấu sĩTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Kiri Omoidesu ┃ phối hợp diễn: Hitsugaya Toushirou, Ukitake Jyushirou, Aizen Sousuke, Hades, song tử, Poseidon, Namikaze đều người, Hypnus, Shion, Cain, Lucifer, Kuran Kaname, đãi điền ┃ cái khác: Tống Mạn nhân vật phản diện không cực hạn, mỹ nhân trại tập trung…
Tác giả: Mộc Qua HoàngNhân vật chính: Phác Tống Tinh x Lương Trinh NguyênĐộ dài: 112 chương + 3 Ngoại truyệnThể loại: đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, HENguồn: https://www.wattpad.com/story/235885195Wattpad: @QuynhTho111!!!: Bản chuyển ver này chưa có sự cho phép của tác giả, nếu có vấn đề sẽ phải xóa ngay.…
tổng hợp oneshot jaywon.@sraqdan…
Sau lần gửi thư nhầm, Jang Yunji vô tình nhặt được cậu bạn trai hot boy của trường.…
- số chương: 20.- on-going.- by @melsoultime.…
"...tui chỉ muốn làm bạn trai cậu thui."[rough draft]: đăng chơi chơi vậy chứ còn lâu mới viết tiếp…
Sao em có thể hận anh được...…
Năm sinh của các idol Kpop (gen3,4,5)…
Văn án:La thiếu ngày nọ ngoài ý muốn phát hiện chính mình kỳ thật là cái sống ở tiểu thuyết nhân vật, bên người người đều là xuyên thư giả, trừ bỏ hắn.Làm cùng chung công cụ người la thiếu thân kiêm dưới thân phận:Quăng bạn trai cũ sau bị nghịch tập thành tinh tế đệ nhất ảnh đế bạn trai cũ vả mặt tổng tài;Cùng mang cầu chạy tiểu kiều thê ngươi truy ta đuổi hào môn lão nam nhân;Khủng bố chạy trốn trong trò chơi sủng thê Boss;Đối bị chính mình giải trừ hôn ước vị hôn phu điên cuồng truy thê hoả táng tràng tinh tế thiếu tướng.La thiếu: "......" Hắn này cũng bận quá đi.【 thiếu đạo đức chê cười thời gian 】La thiếu nửa đêm tìm nơi ngủ trọ, phòng chủ hỏi: "Ngoài cửa là ai?"La thiếu: "Thanh niên tổng tài, hào môn lão nam nhân, game kinh dị Boss, tinh tế thiếu tướng -- la thiếu."Phòng chủ hoảng sợ: "Ta nơi này chỉ có một phòng trống!"Chủ công, địa biểu nhất tự do thiếu đạo đức công x có điểm nãi tiểu chó săn chịu, song mũi tên, chịu là bị xuyên thư giả xuyên nguyên chủ.Hạ bổn muốn viết:《 ngụy trang trà xanh [ABO]》A trang O nội tâm hung tàn công x bị công ăn đến gắt gao thẳng A chịu《 tinh tế một bậc bảo hộ nhân loại 》 thân kiều thể quý nhưng lực tốc song A công x nại ngày kiêu ngạo chịuĐều là chủ công, chọc chuyên mục có thể tìm ra ~Tag: Cường cườngTinh tếHệ thốngXuyên thưTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: La thiếu, hướng độ ┃ vai phụ: ┃ cái khác: Chủ công Một câu tóm tắt: Nguyên lai ta là xuyên thư văn công cụ người.…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…
kim sunoo (top) x nisimura rikilowercase…
Tổng hợp các oneshot ngắn của SunsunTrans: 18…
Chào các bác sĩ (Doctor) đang cùng cảnh ngộ!Chuyện là mình vã Closure (và dàn Operator) quá mà tìm đỏ mắt không thấy ai viết truyện Y/N nên đành tự thân vận động, 'tự làm tự ăn'. Đây chỉ là những mẩu chuyện nhỏ, vụn vặt, viết để giải tỏa cơn sướng là chính nên văn phong có thể còn non tay, không dám so sánh với cốt truyện đồ sộ của game.Mình viết theo kiểu Y/N để mọi người cùng nhập vai cho vui. Nếu bạn cũng đang 'đói' đường, 'khát' thính giống mình thì ghé lại chơi nhé. Chúng ta ở đây để cùng yêu thương nhân vật, xin đừng buông lời cay đắng tội nghiệp con tim bé nhỏ này!Đây là Fanfiction theo hướng Y/N (Reader-insert). Sẽ có những chi tiết hư cấu (OOC - Out of Character) hoặc sai lệch so với dòng thời gian chính thức của game để phù hợp với mạch truyện. Mong các 'cảnh sát cốt truyện' giơ cao đánh khẽ!Nhân vật có thể hơi OOC một chút theo trí tưởng tượng của mình.Nhân vật và bối cảnh thuộc về game Arknights (Hypergryph). Bài viết chỉ mang tính chất phi lợi nhuận, thỏa mãn đam mê cá nhân.…
♡ Đua xe, đàn ghita và âm nhạc, những thứ hiếm hoi đủ sức khiến Jongseong nhận ra cuộc sống của hắn vẫn còn điều gì đó đáng để theo đuổi. Sinh ra đã ngậm thìa vàng, lại được nuôi dạy đủ tốt để hiểu rõ giá trị cuộc sống, Jongseong nhìn thấu sự tầm thường của nền công nghiệp giải trí - nơi con người bị định giá chỉ bằng ánh nhìn và sự tò mò rẻ tiền. Thế nhưng, dù hiểu rõ đến vậy, hắn vẫn chọn bước vào. Như một canh bạc. Chỉ để chứng minh rằng bản thân mình thực sự có đam mê - rằng những thứ hắn theo đuổi không chỉ là trò tiêu khiển của một kẻ có quá nhiều lựa chọn. Nhưng ngay cả khi đã đặt cược, Jongseong vẫn giữ nguyên một niềm tin rằng con người vốn dĩ chỉ lướt qua đời nhau như những đoạn cắt ngắn ngủi; mà ở cái nơi người ta làm giàu bằng cách đeo lên vô số lớp mặt nạ ấy, lại càng không có ai đủ tầm để đứng ngang hàng - cũng chẳng có ai xứng đáng để ở lại đến cùng bên cạnh hắn.Vậy mà nguồn năng lượng không vướng một tia vẩn đục kia đến bên hắn, vô tình như thế, vô tư như thế - lại khiến tâm hồn vốn bình yên của hắn có chút thay đổi, "Jay hyung, anh đang đàn bài gì vậy? Nghe quen lắm, tên gì đó Huron phải không?". Một đồ ngốc không hề có gu âm nhạc sắc sảo như hắn, nhạc của Lord Huron mà cũng có thể không biết. Tác giả: @urmyonlywonTên truyện: A Taste of Your Crumbs.Nhân vật chính: Jay x Jungwon.…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
-" Jimin,anh có bao giờ mơ về một đám cưới đẹp chưa ?"-"Có rồi đó em" Anh cười với thiếu nữ bên cạnh,một nụ cười rất nhẹ nhàng,rất đẹp.-"Anh mơ như thế nào vậy,Jimin" Yejin hỏi anh.-"Một khung cảnh bờ biển với một hàng ghế.Bên cạnh đó,anh còn thấy có một cô dâu với bộ váy cưới rất đẹp,kiểu trễ vai ấy.Tuy chỉ thấy đằng sau lưng thôi,nhưng mà...sao cô ấy đẹp quá chừng vậy nè.Anh bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc nên đã đi men theo cái thảm đỏ để đến bên cô ấy."-"Cô ta là ai mà may mắn dữ vậy nè" Cô lại hỏi anh -"Để cho anh kể hết cái nào" Anh cười -"Cuối cùng anh cũng đến bên cô ấy,anh khẽ chạm vào người cổ.Sau đó cô ấy quay lại với anh rồi cười rất dịu dàng.Người đó chính là....Min Yejin" Anh xoa đầu cô.-"Ế,anh bịa phải không.Anh sạo"-"Con bé ngốc này,anh không có bịa đâu.Đó là sự thật đó.Một ngày nào đó em sẽ được khoác lên bộ váy cưới rồi cùng anh vào lễ đường mà.Thôi đủ rồi,đi ngủ đi.Anh ngủ đây."-"Eh Jimin ngốc,Jimin ngốc,Jimin ngốccccccc" Cô réo lên-"Anh ngốc nên anh mới yêu em đó.Ngủ đi"-"Không"-"Không ngủ kệ em"-"Lè"Tiếng sóng biển vỗ rào rào.Cô vẫn đứng đó đợi anh.Nhưng anh lại không xuất hiện.Ánh mắt đượm buồn của cô lại cứ nhìn về phía chân trời.Đã gần 2 năm trôi qua,kể từ ngày cô được khoác lên mình bộ váy cưới màu trắng tinh khiết.Cũng là ngày cô khoác lên mình chiếc khăn tan.Váy cười trắng tinh thì bị nhuốm đen xem lẫn màu đỏ tươi.Lễ đường của cô phút chốc trở thàng lễ tang của anh...#mimin2812…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
Truyện về Heeseung và các em…
Tôi là mặt trời nhỏ luôn đứng sau mặt trăng của riêng tôi…