Playin' Violin with a Blade
[Kafka&Blade/Stellaron Hunters x !Reader]Tùy hứngEm không cần tôiNhưng tôi không sống nếu thiếu emMột chút tình yêu là thế đóCon dao hai lưỡiNhỏ bé tựa một món đồ chơiSắc bén xuyên thấu một linh hồn…
[Kafka&Blade/Stellaron Hunters x !Reader]Tùy hứngEm không cần tôiNhưng tôi không sống nếu thiếu emMột chút tình yêu là thế đóCon dao hai lưỡiNhỏ bé tựa một món đồ chơiSắc bén xuyên thấu một linh hồn…
"Những năm tôi tuổi mươi" là câu chuyện kể về cậu bé Hà Quang Minh - 11 tuổi vừa lên cấp 2 với những suy nghĩnon nớt và đầy trẻ thơ. Cậu có thành tích học tập không được tốt nên khi lên cấp 2, cậu đã cố gắng hết sức để cải thiện và cũng là để được mọi người công nhận. Càng trưởng thành, cậu càng chứng tỏ được bản thân mình nhưng... kéo theo đó là áp lực từ gia đình, bạn bè và xã hội. Không spoil nữa=)))…
Author: DuPairing: Levi Ackerman x Eren JaegerCategory: ABOTình trạng: On going_________________________________________ Note: Au lấy bối cảnh thế kỉ 19 nước Anh, Eren là cậu chủ nhỏ còn Levi là quản gia. Thiết lập chế độ ABO. Sumary: Ở thế kỉ 19 nước Anh, gia tộc Yeager là một gia tộc lớn mạnh mà vô số kẻ muốn chiếm lấy. Eren vốn dĩ có một cuộc sống hạnh phúc nhưng sinh nhật năm 8 tuổi đã gặp biến cố lớn, ác mộng bắt đầu vén màn. Gia tộc bị diệt sạch trong vòng một đêm, Eren lưu lạc mấy năm trời và được Levi, vốn là quản gia của em năm xưa và nhận nuôi. Eren và Levi làm sát thủ cho một tổ chức do Erwin đứng đầu ở thế giới ngầm, Eren vì ám ảnh và sợ hãi mà quên hết kí ức, kể cả Levi. Trong một lần làm nhiệm vụ phát hiện ra manh mối vụ án năm xưa, cố gắng tìm ra người đã hại chết gia đình mình và sự thật phía sau sẽ như thế nào? Đôi lời: Vốn dĩ au này mình định triển sớm nhưng gặp nhiều vấn đề nên giờ mới có thể làm được, đây mới chỉ là bản beta nên mọi người có thể góp ý, tiến độ chương còn tùy vào sức khỏe của mình ụwu._________________________________________ "Hai thân ảnh sánh vai bước cùng nhau dưới ánh chiều tà, nguyện cừng chiến đấu bên nhau, mãi sẽ không tách rời" Tất cả nhân vật đều thuộc về Isayama Hajime không thuộc về mình. Sẽ có vài chi tiết hơi OOC.…
Đây là request nha mấy bồ, ai muốn có thể comment nha. Mình nhận request viết truyện miễn phí…
"Đừng có yêu em""Đéo cơ, lêu lêu"__________________________________________________!!CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!- Author gốc : @maeumi_00Fic gốc (CP JayWon - Enhypen) : https://www.wattpad.com/story/325694247?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=zswerj…
Giữa hàng chục thực tập sinh bị đặt lên bàn cân sinh tồn, Lee Heeseung và Kim Sunoo bước vào chương trình I-LAND với cùng một xuất phát điểm mà không ai nhìn thấy, cả hai đều có thể chọn con đường dễ dàng hơn, nhưng lại tự nguyện đứng vào nơi tàn nhẫn nhất.Một người mang áp lực của kẻ được kỳ vọng sẽ đứng đầu.Một người giấu đi tổn thương sau nụ cười dịu dàng.Họ cùng tập luyện, cùng cạnh tranh, cùng mơ về một đội hình bảy người - nơi chỉ cần lệch nhịp một chút, cả giấc mơ lẫn mối quan hệ giữa họ đều có thể vỡ vụn…
" Hơn 7 năm mới bắt đầu thổ lộ, tại sao không nói sớm hơn ? ". Vì nó do ông trời và thời gian quyết định mà( đối thủ thành người yêu, He ending )Lưu ý: Không ăn cắp ý tưởng khi tác giả chưa cho phép, không toxic, không áp dụng lên người thậtCẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ TRUYỆN !!!…
warning: lowercase, occchia tay không phải vì hết yêu, mà vì không thể ở lại. bốn năm trước, jaeyun rời đi mà không nói lời từ biệt tử tế, để lại anh một mình giữa seoul lạnh ngắt. bốn năm sau, khi trở lại, em chọn cách giấu nỗi nhớ vào đáy mắt và giả vờ không còn yêu nữa - chỉ để anh có thể sống một đời nhẹ tênh, không phải quay đầu vì một người mãi mãi không chắc chắn sẽ ở lại.nhưng anh chưa từng quên.anh tìm lại em, không để bắt đầu lại, mà chỉ để hỏi một câu cuối cùng:"liệu có khi nào, em cũng từng đau lòng giống anh?"…
Jake đã cẩn thận làm theo từng bước của hệ thống suốt ba tháng trời. Cậu ngoan ngoãn làm một tên trợ lý quèn, cố gắng phớt lờ những tin đồn đen tối về vị thiếu gia Lee Heeseung mà mình phục vụ.Nhưng càng đến gần ngày hoàn thành nhiệm vụ, Jake càng cảm thấy bất an. Tại sao những cơ hội cậu tạo ra cho nữ chính lại bị Heeseung gạt phăng đi? Và tại sao thay vì theo đuổi nữ chính, vị thiếu gia nguy hiểm này lại bắt đầu có những hành động chiếm hữu kỳ quặc đối với... một tên trợ lý như cậu?…
miraitowa.chờ mong một tương lai tốt đẹp.Câu chuyện về một nhà lữ hành và chuyến hành trình để tìm lại tình yêu cuộc sống.chú ý: non-cp (hoặc cp là NPC), từ ngữ miêu tả chấn thương nặng nề, càng về sau thì ngôn ngữ của nhân vật cũng thô bạo/tục tĩu hơn nhiều (chắc vậy), nhà lữ hành có thể xem là beak the 4th wall hoặc xuyên không nhập vai, tùy cách mọi người nghĩ.…
Truyện là những suy đoán của tớ về otp Bâus và Bảo.Truyện là hư cấu, mong mọi người không đem đi linh tinh nha.…
"em muốn đi thì cứ dắt con đi. anh nhất quyết không rời cái ghe này""bộ anh hổng nghĩ cho con hả? hai ba không bù được một má, giờ còn mình em, em biết làm sao..."…
Khánh Dương - một cô bé 12 tuổi ngây thơ, trong sáng phát hiện mình bị ung thư khi lén đến bệnh viện nơi chị gái mình làm việc để khám sức khoẻ do gần đây cô thấy mình yếu dần đi. Cô rất sốc nhưng cũng không nói cho ai mình bị ung thư và 100 ngày còn lại của cuộc đời, cô đã sống rất hạnh phúc bên gia đình và thầy cô, bạn bè, đặc biệt là Thành Huy - người bạn thanh mai trúc mã cũng như người mà Khánh Dương thầm mến suốt 7 năm. Cuốn "nhật kí hạnh phúc" là những lời cuối cùng của Khánh Dương muốn nói...…
Có những câu chuyện cũ nói rằng:"Tổ tiên Thailorvain không học ma thuật nước.Họ ký khế ước với nó.Nước không chữa lành họ vì thương xót.Nước chữa lành họ vì họ thuộc về nó."…
amethyst ciley, viên kẹo mang mùi oải hương dịu như hoàng hôn tan trong ly thủy tinh. đó là vị ngọt đầu tiên mà oliver wood chạm môi khi vừa tròn mười bảy tuổi; một thứ ngọt mềm như bí mật của mùa hè, tan chậm trên đầu lưỡi, để lại dư vị vừa trong trẻo vừa bối rối, như khoảnh khắc trái tim lần đầu biết rung lên trước một điều kỳ diệu.oliver wood x amethyst cileycậu nhóc quidditch x đàn chị oải hươnglowercase.florence_15.03.2026ʚ꩜ɞ ⋆⑅˚₊…
Jaeyun thấy Heeseung dùng tay day day bụi chì đen thui, bụi chì lan ra nhàn nhạt rồi dính lên gò má đỏ bừng của anh nom như một tên bặm trợn bất tài. Heeseung chẳng mảy may quan tâm cầm cọ quẹt vài đường điêu luyện trên trang giấy hơi nhàu nhĩ, sắc xanh loang lổ thấm đẫm tựa cơn sóng đại dương. Cậu nheo mắt nhìn bảng màu rất nhiều màu xanh trên tay anh, nhìn anh hí hoáy vẽ vời.Có rất nhiều màu xanh, nhưng có lẽ không màu xanh nào xanh hơn dáng vẻ thuở thiếu thời của bác sĩ Lee và phát thanh viên Sim.Hình như có một chấm đỏ tí hin lấp ló giữa muôn trùng mây trắng.Đó là dấu chân của họ trong cuộc đời nhau.@satelliteofl…
Sunghoon từng là kẻ đứng trên đỉnh vinh quang.Sunoo là người đã kéo anh rơi xuống bằng chính những dòng chữ của mìnhKhi sự thật bị bóp méo vì tiền bạc,và con người bị đẩy đến bờ vực bởi những lời vu khống,ai mới là kẻ đáng bị phán xét?Anh gọi đó là trả thù.Cậu gọi đó là cái giá phải trả.Nhưng không ai nhận ra -con quỷ chỉ xuất hiện khi bị tạo ra…
"Khi những lá cờ sụp đổ và đế chế tan rã,Một vị tướng dám phản lệnh để cứu sinh mạng của hàng trăm nghìn người. Trong tro tàn của lịch sử, ông chọn tình yêu - và lần đầu tiên, chọn chính mình."• Disclaimer & Content Warning:Truyện lấy bối cảnh Thế chiến II và có sử dụng nhân vật lịch sử có thật. Tuy nhiên, nội dung và mối quan hệ trong tác phẩm hoàn toàn mang tính hư cấu (alternate history). Tác phẩm không nhằm tôn vinh, biện minh hay cổ xúy cho bất kỳ chế độ cực đoan hay hành vi bạo lực nào. Một số chi tiết có thể bao gồm chiến tranh, thương vong và xung đột chính trị.…
Một con tim đang đứng trên bờ vực của sự tan vỡ, lê lết trượt dài trong từng tháng ngày dần qua. Heeseung chợt thấy thèm thuồng được đặt lên mái tóc vàng như tẩm mật của Jake một cái hôn, một cái hôn thoảng qua cũng được, một cái hôn chênh vênh cũng được. Heeseung nhớ đôi môi của Jake như nhớ những cánh đào rơi lả tả giữa trời mỗi độ xuân tới. Heeseung nhớ đôi mắt cậu như nhớ nhung một bầu trời ngày hạ đổ. Heeseung nhớ Jake đến phát điên mà chẳng cách nào có thể ngơi nghỉ. Từng tia sáng rơi xuống mọi ngóc ngách của căn nhà đều gợi cho Heeseung nhớ đến cậu, như thể cảm xúc của anh cũng chảy tràn khỏi cơ thể méo mó đến lấp đầy lên căn nhà bốn bề đều trắng xóa.…