duongduy | hai ta
hai ta cùng những cuộc hoan ái...…
hai ta cùng những cuộc hoan ái...…
Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả @its_a_banana trên AO3. Nếu có gì thay đổi mình sẽ update ngay ạ, mong mọi người không mang em này ra khỏi đây 🩶couples: jayhoon, heejake, yeonbin/soojun (?)…
Thiên Bình tháng 10 ghen.…
hổng bùn đâu nhảy hố i ~…
nhật kí 7 ngày của gia đình phù thuỷ nhà ramyeonz và spams.…
☆ ₊˚.༄ textfic jaywon 。 ★₊˚.༄.…
Chúng tôi đơn giản là 02z 🐻🐼🐻❄️@irino_lynkbitt…
textfic kèm (nhiều) văn, hơi trẩu, có sử dụng teencode, genz=)))Lee Heeseung- giáo viên dạy toánSim Jaeyun- giáo viên dạy vật lýhai người vốn sẽ chẳng ghét nhau cho đến khi Jaeyun nghe Lee Heeseung chê môn Vật Lý của mình.highest rank🥈#heeseung 09/01/2024🥈#heejake 10/08/2024🥈 #enhypen 20/05/2025🥈#jake 09/06/2025…
Tôi vẫn thường cho rằng, Lee Heeseung là một người hoàn hả. Là bác sĩ trẻ, có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích góp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Park Sunghoon, đứng sau đồng nghiệp là một con người lười èo uột.Nhưng tôi thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi, sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về một người hoàn hảo như Lee Heeseung.Start: 22/07/22End: 22/09/22--------------------------------------------------📌CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ📌Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/189480045-h%C3%ACnh-nh%C6%B0-em-y%C3%AAu-anhAuthor: downpour0721…
em cảm thấy có gì đó mơ hồ, không rõ ràng giữa em và anh…
tell me why?…
sim jaeyun lao đầu và cái cờ đỏ của đội bóng trường mất rồi.…
hee•centric🩷🏷️ ooc…
Couple: Park Sunghoon x Kim Sunoo (ENHYPEN)Câu chuyện về em Sồi crush anh từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng sau này, người simp lỏ hơn lại là anh trai họ Park kia.By ngan_0802…
Được viết ở ngôi thứ nhất, dưới góc nhìn của Heeseung.…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
look at you.boy, i invented you.…
chuyện là, park chây i bị lừa đảo qua mạng bởi shim jakeu…