[andray] khác
Có lẽ là không chung một con đường, có lẽ là khác đích đến. ----------------'Nhà sản xuất thử thách viết lách'…
Có lẽ là không chung một con đường, có lẽ là khác đích đến. ----------------'Nhà sản xuất thử thách viết lách'…
Dường như những định kiến của xã hội đã là bức tường chắn cho câu chuyện tình yêu đồng giới của họ . Liệu rằng họ có thể vượt qua ở bên nhau không ?…
artist:umm t quên r nên là ai có thì cre dưới nha…
Mọi người thường biết anh qua biệt danh "Alex- the hypnotizer" vì anh có khả năng khiến người khác rung động trước giọng hát của mình."Những cơn sóng biển không bao giờ tĩnh lặng, chỉ là cách chúng ta chống chọi lại chúng."Gabriel, đôi cánh của em đâu? Hãy bay lên theo bọn trẻ trên kia kìa. Nhìn họ đi, bọn họ rất vui khi được bay lượn trên cao không phải sao? Đây không phải thế giới của em, đây là nơi em không nên tồn tại.Ôi, nhìn Carlex mà xem! Đôi cánh của cậu ta thật cứng cáp phải không? Hãy nhìn cô bé Lily đang cố lẫn trốn trên kia xem, cô bé đang cố tình lãng tránh khỏi nơi đây bằng chính đôi cánh rướm máu của mình.Và hãy nhìn Alex mà xem, một thiên thần bị thất lạc trong bóng đêm không thể tìm thấy lối thoát của chính mình.Thân mến.Linh Ly Ly, một đứa trẻ không bao giờ lớn.…
Chỉ là góc nhỏ mà thui... Hóng mấy chế thích nó!!!!…
hồ đông quan lỡ quá chén, bạch hồng cường lỡ quá yêu…
Truyện BL, câu chuyện về việc Thụ bị đẩy về một thế giới tồn tại song song, nơi mà con người làm nô lệ cho những loài khác, ở đó có Công.…
"Bà già đi chợ cầu ĐôngGieo một quẻ bói lấy chồng lợi chăng?Thầy bói gieo quẻ nói rằng:'Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn'." _Tác giả: Trúc Hiên_ _14/11/2022_ ---Lời tác giả: Tôi không phải HSG Sử cũng chẳng học chuyên, nên có lẽ trong truyện sẽ có vài hạt sạn lớn nhỏ tùy may (:))) ), mong các bạn góp ý nhẹ nhàng và ủng hộ nhé. Mọi địa danh, tên tuổi trong truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào ở thời điểm đó.Bookcover created by: https://www.facebook.com/LucBacThan.JinHua…
Gâu gâuCó thể drop…
một ánh mắt lỡ trao - hai cuộc đời đứng trước lựa chọn không thể công khaiwarning:- lịch ra chương: lúc rảnh- không có nhiều kinh nghiệm…
" Two hearts, one stage, countless unspoken words"…
Đoàn Trầm Trầm nàng sau khi xuyên không đến dị giới này liền phát hiện bản thân là kỹ nữ lầu xanh đang tìm cách chạy trốn. Không chỉ thế còn có một âm mưu lớn hơn nữa đang chờ nàng...…
Vì quá thích phim nên mình tìm truyện để dịch, truyện dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
Chuyện tình ngọt ngào của buyer JongSeong cùng chủ tiệm Yang…
Năm tháng ấy có một Vũ Hạo đã âm thầm bảo vệ cho Lục Vân. Đây là lần đầu tớ thử trải nghiệm viết truyện, nếu có gì sai sót mong các cậu đừng toxic mà hay góp ý cho tớ nhé!…
Lương Trinh Nguyên chỉ là một diễn viên nhỏ không có tên tuổi nhiều trong làng giải trí, phải khó khăn lắm hắn mới tìm được việc làm nhưng thật không ngờ việc làm đó là diễn vở kịch gay.Mà vở kịch này là vở kịch mở đầu cho mối quan hệ nam nam được phép chuyển thể chiều trên toàn quốc. Người đóng tiểu công là ông vua kịch bản vô cùng quyến rũ - thầy Phác Tống Tinh của Học viện Điện Ảnh.Vì thế hai bạn trai thẳng tối ngày luyện hôn nhau, tối ngày diễn cảnh hôn nhau, tính ra số lần hôn nhau trong một năm nếu đổi thành trà sữa Hương Phiêu Phiêu chắc xếp được mười vòng quanh trái đất ấy chứ...Vì vở kịch gay kia, Lương Trinh Nguyên bước lên con đường làm ảnh đế, Phác Tống Tinh cũng trở thành đạo diễn quốc tế, nhưng gian tình của hai người lại như có như không...Rất lâu sau đấy:MC: Sao năm đó hai người lại yêu nhau thế?Lương Trinh Nguyên nghiêm túc trả lời: Vì tâm hồn hòa hợp, với cả...Phác Tống Tinh tao nhã cười: Vì hôn nhau xong đi ngủ.________________________________Tác giả: Hùng miêu quânNguồn: dangthien3010.wordpress.comThể loại: giới giải trí, ngọt ngào, hài, chủ thụ, muộn tao công x ôn nhu thụĐộ dài: 74 chương + 7 phiên ngoại➴ chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả.…
ĐỪNG BẾCH TRUYỆN ĐI ĐÂU GIÙM MÌNH, GIẢ DỤ 2 CÓ THẤY THÌ 2 LƠ GIÙM EM!!!…
"kỉ niệm là thứ khó quên, nhưng cũng là thứ đáng quên nhất"một chút linh tinh thôi...…