[Fanfic][HPMI][GenSabu] Góc cửa sổ có nắng
Written by Gấu 7 màuGentaro x Saburo. Những điều ngốc xít bé nhỏ.Chúc các bạn ngon miệng ヽ('▽`)/…
Written by Gấu 7 màuGentaro x Saburo. Những điều ngốc xít bé nhỏ.Chúc các bạn ngon miệng ヽ('▽`)/…
"Anh Aether, kì nghỉ hè này có vui không?"......Tên: Aether, nghỉ hè vui không**Ý tưởng là của một mình tôi, không cho phép mang đi bất cứ đâu nếu chưa có sự cho phép của tôi.**…
ABOEnigma x Alpha…
"JungKook, chúng ta chia tay đi""Xin lỗi anh. Nhưng em nghĩ mình không thể trả lời anh trực tiếp đâu. Làm ơn hãy nghe hết playlist mà em gửi. Đó... Chính là câu trả lời của em."Fic debut.Enjoy~…
Reader×idolYoo Yarin×Park Sunghoon Thanh xuân vườn trường…
Đúng hơn là tưởng tượng của mình về Taeyong và những mối quan hệ có thể có của cậu ấy. Không có mở đầu hay kết thúc, chỉ là lời kể từ góc nhìn của một người ngoài cuộc. Ý tưởng đến bất chợt, có khi sẽ hoàn thiện sau. _hydrangioĐăng tải duy nhất tại Wattpad…
⸻"Tôi đã yêu cậu khi chúng ta còn là bạn.Nhưng có lẽ, tôi mãi chỉ là bạn trong câu chuyện của cậu."Thị trấn nhỏ nơi tôi lớn lên có hoa mận đầu mùa, có nắng chạm vai, có tiếng cười của một người khiến tôi rung động đầu tiên.Cậu ấy là thanh xuân, là tuổi thơ, là cả bầu trời của tôi.Còn tôi... chỉ là cơn gió lặng lẽ đi qua đời cậu.…
Chỉ có hai bia đá lạnh lẽo...…
chuyện sẽ chẳng có gì nếu như em ko bắn💦…
"muốn hôn em thêm một cái, cho không?"jun phạm x soobin…
gét gô…
miệng thì thầm mấy câu "thứ lỗi, thứ lỗi", "tao đây cũng bất đắc dĩ thôi", Sunghoon lóng ngóng mở chiếc điện thoại nắp gập hãng samsung, tuyệt vọng lướt qua phần danh bạ trống trơn, cuối cùng tìm thấy ngôi sao hy vọng khi ghé thăm mục tin nhắn và về đích với đoạn hội thoại dở dang mà Jay chưa kịp nhấn gửi thì đã mất ý thức.[Anh nhớ Maeum][Anh muốn gặp Maeum]…
tớ viết theo suy nghĩ, ý tưởng đại trà, chả biết gì cả, nào chán thì viết, đợi lúc lookism end thì tính, đợi hyung suk cả đời còn dc, đừng end truyện là dc, mình thích số 17 á…
Heeseung và sohee là hai người ghét nhau từ lớp 8 đến bây giờ là lớp 11 không biết bằng một thế lực nào mà hai người lại ngồi cùng nhau từ lúc đó tới bây giờ.nhưng vào một hôm bố mẹ hai đứa bảo chúng nó là thanh mai trúc mã với nhau.…
Đây là những bài hát của shining star…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
"Liệu rằng chúng ta gặp nhau theo định mệnh, yêu nhau theo thời gian. Liệu rằng đây là giấc mơ, một giấc mơ em không bao giờ muốn tỉnh giấc. Em vẫn không tin được rằng anh là của em. Chỉ là của riêng em, em cảm thấy mình thật hạnh phúc và may mắn vì người em thầm thương trộm nhớ bao lâu nay là vị cứu tinh đã cứu em thoát khỏi căn bệnh ung thư. Em nghĩ yêu một Idol là rất khó khăn, nhưng em vẫn có thể chịu được bởi em tin tưởng anh bằng cả trái tim. Thời gian anh ở bên em không nhiều, nhưng em vẫn ổn khi không có anh bên cạnh. Anh là ngôi sao sáng, là một ngôi sao đẹp nhất trên bầu trời đen của bóng đêm bao phủ xung quanh. Em yêu ngôi sao đó, yêu rất nhiều cũng giống như tình yêu em dành cho anh vậy. Cảm ơn cuộc đời đã cho em gặp anh để được anh cứu, em mang ơn anh nhiều lắm và em cũng thương anh nữa. Em chỉ có thể trả cái ơn đó bằng cách yêu anh thật nhiều như lời anh nói thôi.Em yêu anh, Min Yoongi. Vị cứu tinh của cuộc đời em."Fic truyện này mình đã quảng bá từ trước ở Fic [ Imagine ] BTS and You rồi. Đây là câu chuyện về giấc mơ của mình, một giấc mơ mình cảm thấy hạnh phúc nhất trên cuộc đời làm người này. Nếu có chỗ nào giống fic truyện của bạn hoặc fic truyện bạn từng đọc thì đó chỉ là một sự trùng hợp. Chỉ là sự trùng hợp. Hãy đọc và cảm nhận nó nhé! Kamsamita... ^^…
ten có một tiệm xăm nhỏ, ở một khu cũng nhỏ...…