Chuyện đôi ta
- ..…
- ..…
(Cre bìa: PicsArt)…
Vì tiêu đề truyện là 'playlist' nên mình sẽ chèn nhạc của 'xKiira' nhé!…
"Tôi thích em...""Anh không biết anh quan trọng đến nhường nào đâu.""Ánh sáng của em."…
'' tôi thấy GNDTT dăm và Quân Fbz ngây thơ 1 tí là oke rồi:)''-Duong Thắng-…
Hôm nay Phương Duy gặp 1 thằng nhóc rất láo nhưng có điều.. anh đánh không lại nó !!0-0…
không cần lo xa, vì không ai đổi thay…
ổ ke để tui high ô tê pê chắc chắn là ooc rồi khục khục khẹc khẹc hú hú=)))))))…
"nếu hắn ta không yêu em thì còn anh mà""anh yêu em"______cp: lee heeseung x park sunghoon…
Khi Heeseung mở một quán cà phê nhỏ với cái tên hết sức lãng mạn" Love coffee". Sản phẩm do trí tưởng tượng của tác giả. Vui lòng không RE-UP dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý !!!Anti vui lòng clickback.…
đơn giản là hành trình bẻ thẳng thành cong của ki vịt :)…
Sẽ tụ họp nhưng idol sinh năm 2002 mà mình biết để làm ra một chương trình tạp kĩ.Bắt đầu: 23.04.2024Kết thúc:???…
bọn mình đều sẽ thay đổi.bắt đầu từ việc, ngừng bên nhau.…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, gương vỡ lại lành, HEGiới thiệu:An Nhiên - một học sinh bình thường với thành tích học tập không nổi bật, nhưng luôn sống hết mình trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ. Cậu từng có một mái nhà, từng có vòng tay ấm áp, nhưng tất cả giờ chỉ còn là khoảng trống mơ hồ trong ký ức.Dương Thiên Dạ - học sinh mới chuyển đến, trầm lặng, điềm tĩnh và dường như luôn giữ một khoảng cách vô hình với thế giới xung quanh. Nhưng với riêng An Nhiên, cậu luôn có cảm giác... rất quen.Cuộc sống học đường nhẹ nhàng trôi qua với những lần cùng nhau ngồi dưới bóng cây, tiếng ve mùa hạ, mùi sữa đậu nành và vị bánh bao quen thuộc. Từng mảnh ký ức mờ nhòe dần rõ nét, kéo hai người lại gần nhau hơn - hoặc đẩy họ ra xa thêm một lần nữa.Liệu mùa hạ năm ấy, dưới tán hồng lộc rực rỡ, họ có thể viết lại đoạn kết mà năm xưa đã bỏ lỡ?warning:- lịch ra chương: lúc rảnh -bộ đầu tiên viết, không có nhiều kinh nghiệm…
phần tiếp theo của chương 189…
Nói về undertale,Aus,game,Blah blah…
gét gô…