Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Request SamaIchi của bạn Karisa Akaota @facebook (*≧∀≦*)Written by Gấu 7 màuSamaIchi. Những chuyện quá khứ.Funfact là mình đã muốn viết về câu chuyện những cái bấm khuyên từ lúc nhận request nhưng cứ tắc mãi chuyện cái bông tai cho tới ngày hôm nay khi cái flyer đập vào mặt chan chát mình phài đi viết vội viết vộiiiiiiiChúc mọi người ngon miệng hihu ヽ('▽`)/…
Request RamuJaku của bạn Nhým Cầu Vồng @facebook (^∇^)Written by Gấu 7 màuRamuJaku. Học đường AU.---chúc mừng bạn đã may mắn trong kỳ bốc số trúng thưởng trên page mình hehee và mong rằng mình đã có thể dành tặng bạn một cái gì đó ngon miệng (●'ω`●)và đây là lần đầu tiên mình viết RamuJaku, nên chắc là sẽ hơi có sai sót gì đó mong mọi người thông cảm ahahaa _(;3…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
Cuộc đời có bao lần gặp gỡ. Gặp được ai, ở thời điểm nào thì thích hợp? Liệu rằng có ai ngay lần đầu gặp đã định là chung cả đời hay chỉ gặp để cả đời thương tổn nhau!…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
"Bà già đi chợ cầu ĐôngGieo một quẻ bói lấy chồng lợi chăng?Thầy bói gieo quẻ nói rằng:'Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn'." _Tác giả: Trúc Hiên_ _14/11/2022_ ---Lời tác giả: Tôi không phải HSG Sử cũng chẳng học chuyên, nên có lẽ trong truyện sẽ có vài hạt sạn lớn nhỏ tùy may (:))) ), mong các bạn góp ý nhẹ nhàng và ủng hộ nhé. Mọi địa danh, tên tuổi trong truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào ở thời điểm đó.Bookcover created by: https://www.facebook.com/LucBacThan.JinHua…
Written by Gấu 7 màuSamatoki và Jiro. character death. những điều dù cố gắng cũng không thể đạt được.cái này viết thật ngốc xít với ngôn từ nhảm nhí-là collab ở [Thỏ thân thiện xiên bạn] (facebook) cùng với "Sweet Nothingless"tóm tắt bối cảnh thì là ngay trước đám cưới của Samatoki và Ichiro thì Ichiro qua đời. "SN" được viết dưới góc nhìn của Saburo và "Image" là dưới góc nhìn của Jiro{Image(n): vật giống hệt (vật khác); người giống hệt (người khác)}…