sunki | mười bước đến mặt trời;
hoa bên đường đã nở, người trong lòng đã khắc ghi, chỉ đợi ngày mai đời có nắng.…
hoa bên đường đã nở, người trong lòng đã khắc ghi, chỉ đợi ngày mai đời có nắng.…
Yang Jungwon gặp em ở sân thượng của trường. "Trùng hợp quá, mình lại gặp nhau rồi tiền bối." Lee Heeseung muốn cảm ơn em vì miếng băng cá nhân hôm đó."Anh không biết em thích vị gì, nên chỉ có thể mua hết ba loại."Park Jongseong cố gắng tìm được cô bạn đã đưa mình đến bệnh viện. "Là cậu đã đuổi đám học sinh đó đi và đưa tôi đến bệnh viện à?"Park Sunghoon thẫn thờ trong thư viện, lòng mong nhìn thấy em. "Tôi chỉ đang suy nghĩ về cuốn sách khác, chứ không đợi ai cả."Sim Jaeyun nhìn thấy bé thỏ con tại quầy lưu niệm và quyết định mua nó. "Nó dễ thương ha, mình mua cho cậu."Kim Sunoo cảm thấy mintchoco chẳng còn thu hút được mình nữa. "Chị ơi, hôm nay chị có đến cửa hàng nữa không?"Nishimura Riki chỉ muốn được một mình, vậy mà vẫn suy nghĩ ai đó sẽ đến. "Chị ấy đến muộn sao? Hay là không đến nữa?"Bảy chàng trai, bảy trái tim rung động với một cô gái từ những khoảnh khắc nhỏ lẻ khác nhau. Chỉ khi cái tên người con gái ấy được nhắc đến, những ánh mắt vốn dĩ mơ màng lại tràn ngập nỗi suy tư với mối tình thầm kín.…
sẽ như thế nào nếu một người ghét aegyo đụng độ một kẻ nghiện làm aegyo ?lowercase.…
Lee Heeseung và Kim Sunoo đưa ra một thỏa thuận sau chia tay: cùng nhau đi xóa hết kí ức về đối phương.Nhưng cảm xúc thì làm sao mà xóa được?…
"ngay từ lần đầu tiên gặp sunghoon, mình đã thích cậu ta rồi!"by sealieee…
"có lẽ đôi ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra mình đã phải lòng nhau, nếu khoảng cách không đến và dạy ta nhung nhớ"warning: lowercase.by 🌱…
Truyện lấy bối cảnh trước và sau đêm concert thứ 5 của ATSH tại TP.HCM - khi những giông bão ngoài kia tạm lắng xuống, để lại một khoảng trời bình yên đủ để một người ngã vào vòng tay người kia.Giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ và những tràng hò reo không dứt, có một cậu bé vẫn cố mỉm cười dù người đang sốt cao, và có một người âm thầm dõi theo từng bước, từng nhịp thở...Một concert không chỉ là âm nhạc - mà còn là nơi trái tim lên tiếng."Sau sân khấu là trái tim" là fanfic mà mình viết ra, chỉ vì quá thương Negav - thương sự cố gắng của em trong từng bước đi, từng nụ cười, dù đôi mắt có mệt nhòe. Mình cũng thương HIEUTHUHAI - người luôn lặng lẽ ở cạnh, dõi theo, bảo vệ em nhỏ trong những lúc chênh vênh nhất. Truyện là chút tưởng tượng, chút ước ao, chút thay em nói lời "em mệt", và thay anh nói "anh luôn ở đây".Nếu bạn cũng thương hai người đó như mình, mình mong bạn sẽ thấy được cả một thế giới dịu dàng phía sau ánh đèn sân khấu.…
fanfic collab giữa @chuotvasau và @sadshichi…
một mùa xuân để thương và trăm ngàn mùa xuân để nhớ.…
chẳng đáng để nhớ tới.…
😔xinloi mik lười nên up nốt fic này r lặn tiếpp hjhj…
tell me why?…
tình mình như wifi chập chờn, tưởng mất kết nối mà hoá ra vẫn còn tín hiệulowercase | ooc | textficjaywon, heejake, sunsun và bé chíp độc thân vui tính…
"Ước gì cuộc sống bớt điên lại.." - "Gì? Ước thì ước, nhưng nó sẽ không có thật đâu cô nương ạ" "Chả sao, nếu tôi chết, tôi sẽ được sống 1 cuộc sống mới" - "Thôi, để tôi cho cô sống cuộc sống cô mong muốn nhé..Cô muốn như nào? Nói tôi nghe"…
🫣đoán xem có gì?!?!…
hành trình cưa đổ em Yang Jungwon của anh Park Jongseong…
Yang Jungwon dạo này phát giác có hai việc hơi bất thường:1. Bạn trai đã kết giao ba năm của cậu, hình như đeo nón xanh cho cậu2. Bạn cùng phòng với bạn trai cậu, hình như nhìn cậu có chút..... ánh mắt có chút gì đó khó nói, cảm giác có gì đó hơi sai sai.Nguồn: dongbanggei.wordpress.com(Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả)…
written by nanari(ki)…
Chuyển Ver
textfic đấywarning: lowercase, occ.…