Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yêu sao? liệu anh ấy có từng yêu tôi không? hay.... lời nói yêu đó để che mắt việc anh ấy vẫn yêu người con gái đó, người con gái anh từng xem là tất cả. vậy còn tôi thì sao? Tôi...là gì của anh chứ? Tôi tự đặt cho mình những câu hỏi đau lòng đó, và cuối cùng tôi mới hiểu ra là....hóa ra tôi là người thứ ba sao?, Hức...Hức...Thật không công bằng.…
Tên truyện: Lửa gần rơm lâu ngày cũng bénTác giả: Tinh VânBìa: HwangThienThể loại: Tình cảm, hài nhẹ, thanh mai trúc mã, HEĐộ dài: Khoảng 20 chương.Giới thiệu truyện:- Ê, không ra được phải không?- Biết còn hỏi.- Thôi được rồi, là cháu ngoan Bác Hồ, là một công dân ưu tú của đất nước, là một đoàn viên đầy triển vọng, nể tình từng là bạn bè gần xa, tôi đành nhà mất điện cho cậu mượn đom đóm vậy. - Chưa thấy ai cao thượng như tôi. ... - Hắn một lần nữa vạch đen đầy đầu, sau đó bình tĩnh nói với tôi bằng cái giọng ngang phè phè - Là tối lửa tắt đèn, ai dạy cậu câu ấy vậy? Đồ ngốc. - Cậu dám chửi tôi ngu? Có cậu là đồ ngu mới mắc mông vô chỗ đó ấy. - Tôi bực bội gào lên.- Là cậu tự suy diễn đấy chứ, tôi chửi cậu hồi nào? - Hắn cũng trợn mắt trợn mũi cãi lại.- Cậu bảo tôi ngốc, mà ngốc không phải ngu à. - Tôi nghiến răng ken két rồi đạp một cái vào thân chum, chiếc chum đổ ra sau.Tôi hơi hoảng, vội vã túm lấy tay hắn kéo ra ngay khi chiếc chum đổ xuống. Nhìn chiếc chum vỡ tan nát mà tôi thầm thắp hương cảm tạ tổ tiên vì tôi không gây ra án mạng. - Hú hồn, tưởng cậu... Á...Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn thô lỗ bẻ ngược tay ra sau đến đau muốn chết, chỉ còn thiếu nước còng tay lại xách về đồn nữa thôi. Đúng thế, đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật lấy oán trả ơn.…
Thầy lang trẻ Phác Thành Huấn là vị thầy lang nổi tiếng . Thầy ôm một mối tình với một nam nhân thanh tú là thầy đồ Ngô Ngọc Hưng , rồi chiến tranh xảy ra khiến hai người bọn họ phải tách rời nhau . Liệu họ có đến được với nhau không ?…
"Có một người từng là cả bầu trời tuổi trẻ.Có một tình yêu, dù chẳng trọn vẹn, vẫn đẹp đến đau lòng." Jungwon yêu Jongseong từ cái nhìn đầu tiên, nhưng tình yêu ấy bắt đầu bằng tổn thương, kéo dài bằng hy sinh, và kết thúc trong những nỗi đau không lời. Từ ánh mắt lặng thầm trong đội văn nghệ đến những lần đợi dưới mưa, từ những đêm sốt lạnh một mình đến khoảnh khắc buông tay trong im lặng.---lâu lắm rồi mình mới viết lại, nếu có gì sai sót mong mọi người góp ý và hoan hỉ bỏ qua cho mình nheee…
Sunghoon sinh ra trong một hoàng tử khôi ngôi, tinh tú, con trai của một vị vua đang trị vì đất nước. Cậu là một kẻ ăn chơi, bướng bỉnh nên vua cha và hoàng hậu lo lắng .Trên đường cưỡi ngựa đi săn trong rừng một mình, Sunghoon vô tình vấp phải chướng ngại vật lớn nên bị cuốn vào vòng xoáy bí ẩn dẫn đến tương lai. Ở tương lai, cậu gặp một anh chàng nhân viên quán cà phê nghèo là Hanbin, lại chính là kiếp trước của cô thiếu nữ làng Yeona mà cậu đi tìm bao lâu nay. Cuộc sống của Sunghoon dần thay đổi mới và thích nghi trong xã hội tương lai. Chuyện gì xảy ra với cô thiếu nữ đó và cậu chuyện tình hoàng tử.…
-" Jimin,anh có bao giờ mơ về một đám cưới đẹp chưa ?"-"Có rồi đó em" Anh cười với thiếu nữ bên cạnh,một nụ cười rất nhẹ nhàng,rất đẹp.-"Anh mơ như thế nào vậy,Jimin" Yejin hỏi anh.-"Một khung cảnh bờ biển với một hàng ghế.Bên cạnh đó,anh còn thấy có một cô dâu với bộ váy cưới rất đẹp,kiểu trễ vai ấy.Tuy chỉ thấy đằng sau lưng thôi,nhưng mà...sao cô ấy đẹp quá chừng vậy nè.Anh bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc nên đã đi men theo cái thảm đỏ để đến bên cô ấy."-"Cô ta là ai mà may mắn dữ vậy nè" Cô lại hỏi anh -"Để cho anh kể hết cái nào" Anh cười -"Cuối cùng anh cũng đến bên cô ấy,anh khẽ chạm vào người cổ.Sau đó cô ấy quay lại với anh rồi cười rất dịu dàng.Người đó chính là....Min Yejin" Anh xoa đầu cô.-"Ế,anh bịa phải không.Anh sạo"-"Con bé ngốc này,anh không có bịa đâu.Đó là sự thật đó.Một ngày nào đó em sẽ được khoác lên bộ váy cưới rồi cùng anh vào lễ đường mà.Thôi đủ rồi,đi ngủ đi.Anh ngủ đây."-"Eh Jimin ngốc,Jimin ngốc,Jimin ngốccccccc" Cô réo lên-"Anh ngốc nên anh mới yêu em đó.Ngủ đi"-"Không"-"Không ngủ kệ em"-"Lè"Tiếng sóng biển vỗ rào rào.Cô vẫn đứng đó đợi anh.Nhưng anh lại không xuất hiện.Ánh mắt đượm buồn của cô lại cứ nhìn về phía chân trời.Đã gần 2 năm trôi qua,kể từ ngày cô được khoác lên mình bộ váy cưới màu trắng tinh khiết.Cũng là ngày cô khoác lên mình chiếc khăn tan.Váy cười trắng tinh thì bị nhuốm đen xem lẫn màu đỏ tươi.Lễ đường của cô phút chốc trở thàng lễ tang của anh...#mimin2812…
tôi chỉ trút hết cảm xúc tiêu cực vào bài viết thôi.*nó sẽ hơi ngắn vì tôi chỉ nghĩ gì viết đó nên nếu bạn muốn đọc 1 cuốn tiểu thuyết tâm lí nhiều chữ thì có lẽ đây không phải 1 lựa chọn tốt*…
Tôi và anh đã có những ngày rất hạnh phúc, nhưng kỷ niệm đẹp đẽ và một tình yêu trong sáng ở tuổi thanh xuân đầy quý giá của đời người. Tôi đến khi ra đi cũng chỉ mong một điều ước rằng có thể gặp lại và mang cho anh nhiều hạnh phúc hơn nữa, muốn cùng anh yêu thật lâu, muốn cùng anh kết hôn rồi tạo ra những đứa con khấu khỉnh.. . "Nếu có kiếp sau , nếu e có đủ sức khỏe, em sẽ chờ anh ở gốc cây cổ thụ này, còn đời này em chỉ có thể mang lại cho anh từng ấy hạnh phúc, dù đã cố gắng nhưng e ko thể thắng được thời gian. Khi em ra đi anh đừng đau buồn, cũng đừng vì em mà không oán trách bản thân, tất cả đều do e quá yếu ớt.. "…
"Chào buổi sáng, lớp trưởng..!""Chào buổi sáng."Cô lớp trưởng Kang Yireol quay ra sau, cúi đầu chào cậu rất lễ phép dù cả hai đều bằng tuổi nhau và cùng lớp"Lớp trưởng ăn sáng chưa??"- Sunghoon chạy tới gần Yireol, đưa cặp mắt long lanh hỏi"Ồ, tôi chưa.""Lớp trưởng bỏ bữa sáng thế thì có sức đâu mà làm việc chứ.. Lớp trưởng ngốc lắm.."Sunghoon bĩu môi, nắm lấy ngón tay của cô lớp trưởng mà mặt cứ ỉu xìu. Cậu thực sự rất rất mê lớp trưởng, và đó là một trong những biểu hiện của việc mêYireol cười nhẹ và chỉ vỗ vỗ nhẹ vai cậu"Cảm ơn vì đã chê tôi ngốc. Tôi đi đây"Chà, nói ít thật đấy..…