Paris in the Rain /Jake x you/
Hehe ko viết mô tả đâu muốn đọc thì dô mà đọc…
Hehe ko viết mô tả đâu muốn đọc thì dô mà đọc…
/vietnamese/a heejake fic…
một em bé được nuông chiều và một anh bồ rất chiều em bé.…
jongseong say rựu rồi sau đó đến nhà sunghoon…
Thẩm Tại Luân dưỡng thương một tháng rồi lại quay về trường học.Ngỡ ngàng phát hiện vị trí đại ca trường cấp ba Long Xuyên I của mình đã bị người khác cuỗm mất.Nghe đồn, đại ca mới từng luyện karate, boxing, tán thủ, võ tự do.Lại nghe đồn, đại ca mới còn từng nói rằng, người muốn chuốc lấy rắc rối thì trước tiên nên tự xét xem sức mình lớn đến đâu.Thẩm Tại Luân cười khinh khỉnh, vẫy tay từ biệt hai đứa đàn em còn sót lại: "Chúng mày mở to mắt ra mà nhìn xem! Ngày mai! Tao sẽ cho nó biết rốt cuộc sức tao lớn đến đâu!"Ngày hôm sau.Đám đàn em mở to mắt nhìn đại ca mới bế Thẩm Tại Luân vào lớp học.Sau đó."Gầy quá, ăn thêm nhiều một chút." Đại ca mới vừa bế người ta vừa nói.Một câu chuyện học đường đời thường không quá nghiêm túc.Nhân vật chính: Thẩm Tại Luân (thụ), Lý Hi Thừa (công)Một câu giới thiệu vắn tắt: Đại ca trường cấp 3 Long Xuyên ILập ý: Tuổi trẻ mạnh thì đất nước mạnh, tuổi trẻ tiến bộ thì đất nước tiến bộ.Thể loại: Hiện đại, Chủ thụ, Cường x Cường, 1×1, HE, Thanh xuân vườn trường, Ngọt ngào.❌ Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả hay editor nên không mang truyện đi nơi khác ❌…
giày trượt và cần câu là hai thứ mà Sunghoon và Jaeyun đã để vuột mất trong đời, nhưng họ không để vuột mất nhau. đây không phải một câu chuyện sâu sắc.…
Han Eunjin vừa mới khai trương một tiệm bánh nhỏ, nhưng mà cái tiệm này nó lạ lắm...…
/vietnamese/a hoonjake fic…
/vietnamese/a heejake fic…
/vietnamese/a heejake fic…
you are my light in the dark…
"đấy là trò đùa của anh à?""anh xin lỗi.""..."…
một mùa đông nữa lại tới…
Yêu thương ấy vẫn còn, nhưng đã trở thành ký ức êm dịu.…
năm ấy rõ là gã yêu em.…
cái bìa với cái nội dung chẳng liên quan đến nhau =))…
quà của anh chính là em…
Truyện fanfic phiên bản AIVăn án:Tôi và cậu ấy là hàng xóm.Học chung lớp từ nhỏ.Và kỳ lạ là suốt ngần ấy năm, chúng tôi chưa từng ngồi cạnh nhau...Cho đến khi lên cấp 3.Cậu ấy là lớp trưởng gương mẫu, học giỏi, lúc nào cũng được giáo viên tin tưởng.Còn tôi... là học sinh đội sổ, hay cúp học đi net, bị ba mẹ la như cơm bữa.Chúng tôi chẳng có gì giống nhau cả.Nhưng kể từ khi chiếc ghế bên cạnh tôi bị định sẵn cho cậu ấy...Mọi thứ bắt đầu rối tung lên.⚠️⚠️⚠️Lưu ý: Nếu không thích có thể lướt xin đừng buông lời cay đắng.…