[On2eus] Yêu Không Danh Phận.
"Bắt đầu không danh phận, kết thúc nên lặng lẽ."Một mối quan hệ không rõ ràng, chẳng phải người dưng cũng không phải tình nhân.Written by J.Edited by T.…
"Bắt đầu không danh phận, kết thúc nên lặng lẽ."Một mối quan hệ không rõ ràng, chẳng phải người dưng cũng không phải tình nhân.Written by J.Edited by T.…
nhà chế tác giấc mơ và cộng sự.ins : mộng yu - amee…
[Pernut] Toang rồi! Tôi bị hai ông anh cùng phòng ngốc nghếch bao vây《完蛋!被弱智室友哥哥包围了》Tác giả: 好梦一场ID Lofter: shiwoyichanghaomengEdit chưa có sự đồng ý của tác giả và phi thương mại, mong mọi người không mang đi đâu.Xin hãy nghi ngờ bản dịch.…
một tác phẩm của 'end of the world' để mừng kỉ niệm 4 năm debut của Lee "T1 Gumayusi" Minhyeong (8/9/2020 - 8/9/2024)…
thích thì viết khum thích thì viết =)))…
Park Dohyeon - Wooje mini.Những mẩu truyện xoay quanh cuộc sống của HLE25 nói chung và Park Dohyeon nói riêng khi vô tình có một tiểu tinh linh xuất hiện tại kí túc xá vào một ngày đẹp trời.…
Au: felix fangSummary:Choi Hyeonjoon và Kim Geonwoo chia tay rồiLý do là vì con cá ngốc quên mua bánh cho con thỏ nhỏ…
"tao ghét mày.""mày tưởng tao ưa mày à?"…
Oneshot Chỉ là một chương truyện ngắn ngẫu hứng về seoplew…
trai thẳng choi wooje có điều muốn nói.…
"có lẽ là nỗi nhớ đã dẫn lối anh đến đây chăng?"…
Câu chuyện gương vỡ lại lành của Park Do-hyeon và Son Si-woo.…
Trong vòng bán kính 100 mét, ai đến gần Haewon đều bị Jinsol cầm gậy đánh.Ai khen Haewon thì chính là bạn của Jinsol, ai mắng Haewon chính là nghịch tặc, cần phải đánh chết.Au:TranNguyen140499Cover:hyeki_02…
Có lẽ moon hyeonjoon nói đúng, đây là quả báo của tôi. Tôi rời đi vào ngày moon hyeonjoon yêu tôi nhất, thứ tôi mang đi không những là tuổi trẻ của anh mà còn là niềm tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều người ta sẽ không rời bỏ nhau. Tôi thấy lòng mình dậy sóng nhưng tôi đang cố để cơn sóng ấy không nhấn chìm tôi trước mặt moon hyeonjoon.-Mọi người muốn vừa nghe nhạc buồn thúi ruột vừa đọc thì có thể đọc ở típ tóp nha, mình up ở hai bên luôn áhhh…
_Khi Instagram được dùng để thả thính_@ron_choco_ron…
bơi lội x taekwondo…
Có những người, ngay từ lần đầu xuất hiện đã có thể mặc nhiên trở thành một phần rất quan trọng trong cuộc sống của một người khác.Với Seo Jinhyeok thì Choi Wooje chính là người đó.Ngay khoảnh khắc em ngồi xuống cạnh Seo Jinhyeok, hai mắt tròn xoe cười rộ lên, hí hửng đưa cho người lạ không quen biết như anh một viên kẹo - sự ngọt ngào đầu tiên mà anh nhận được của mùa hạ, thì cõi lòng Seo Jinhyeok đã khẽ run lên những cảm xúc xuyến xao lạ thường.Nó dường như thôi thúc anh....... bước đến gần em hơn.Rồi cả hai quen biết thân thiết, gần gũi hơn. Có lúc Seo Jinhyeok thầm nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng thì sẽ có một ngày Choi Wooje quay đầu lại nhìn anh. Không cần nhiều....chỉ cần một lần thôi. Dần anh quen với việc đứng phía sau em, đợi em tan học, đợi em ăn xong, đợi em nhớ ra là vẫn còn có một người ở đó...đợi mình. Những điều nhỏ nhặt đó, cứ thế lặp đi lặp lại mỗi ngày, trở thành một thói quen khó bỏ.Cho đến ngày hôm đóAnh đứng ngoài cửa lớp, tay còn cầm điện thoại, định gọi Wooje đi ăn như mọi khi. Cánh cửa chưa khép hẳn, tiếng nói bên trong vang ra rõ ràng, không cần cố cũng nghe thấy."Ê, mày với anh Jinhyeok thân dữ vậy, bộ quen nhau hả?"Âm thanh của một người nào đó tò mò hỏi.Rồi giọng Choi Wooje vang lên, rất nhanh, rất tự nhiên, không cần suy nghĩ"Điên à? Tao thẳng đấy, anh em thân thiết thôi. Mà nói chứ con trai yêu nhau nghe ghê bỏ mẹ, tao không có kiểu đó đâu"Từng chữ nhẹ tênh nhưng đấm thẳng vào màn nhĩ anh, nhói đau đến run rẩy.…