Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
thôi thì em xin dừng bước để nhìn lại quãng đường mình từng đi, xin phép trả cho anh sự tự do mà em đã vô tình cướp lấy để anh bước về phía ánh sáng mà anh xứng đáng có, còn em quay lại gom nhặt những mảnh vỡ của chính mình. chia tay đôi khi không phải vì hết yêu mà vì chúng ta đã không còn có thể yêu nhau theo cách khiến cả hai bình yên.collab w/@alicee_lillowercase; ooc.…
Cuộc sống hạnh phúc của Xán BạchKể mãi không hết, kể hoài kể mãi, kể đến khi tui ngán'ㅅ' Là truyện ngọt nha, ngọt ngọt, hường hường 'ㅅ' Rảnh thì viết, không rảnh bỏ đó 'ㅅ' Ai kị hường đi không tiễn nha 'ㅅ'CẤM MANG ĐI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN ĐỜI THẬT Nhạy cảm thì lướt qua đừng đọcThanks!Chào mừng đến với vũ trụ đau khổ ✌🏻................"Gõ cửa phòng đồng đội trong trạng thái say mèm vào lúc nửa đêm, anh muốn gì ở một thằng đàn ông như tôi vậy?""Là thằng khốn Hyeon-joon đúng không?"Ừ!Hyeon-junThằng khốnNhưng họ Mun................#on2eus #oner #zeus#doran #peanut #gumayusi #keria #chovy #faker #umti #morgan…
tình hình là mấy nay thằng bạn thân ở cùng nhà với sanghyeok có dấu hiệu lạ, cứ vài ngày nó lại dẫn 1 thằng nhóc lạ mặt về nhà. dẫn về nhà thì thôi đi, còn rủ nhau vào phòng rồi làm gì ở trỏng, đã vậy còn ngủ qua đêm??!!?!? sanghyeok không muốn nghĩ xấu thằng bạn mình nhưng mà không nghĩ không được. nhưng mà chuyện tồi tệ nhất đã xảy ra, sanghyeok đang ở nhà 1 mình cùng với thằng nhóc đó, và nó tự dưng nhào tới hôn anh...…
Chuyện là có một thứ của vũ trụ người ta gọi là linh hồn bạn đời, những ai bị buộc gắn kết về điều này điều bị giới hạn trong bán kính không thể tách rời nhau đến khi họ thấu hiểu về nhau, kết nối về cả tâm trí lẫn cảm xúc, với vài người nó là thứ trói buộc đáng bị nguyền rủa, nhưng với vài người, nó là điều thieng liêng không thể khước từ, và khi ánh mắt của Minhyeong và Dohyeon cùng chạm vào nhau trên một sân khấu lớn, hai ngọn lửa bừng sáng rực rỡ cháy ngập không gian khán phòng thi đấu, đó là lúc định mệnh lựa chọn cho họ tự quyết về linh hồn bạn đời...…
[Chuyển ver]Tác giả gốc : LoanNgười dịch : Hàn Phi VũEdit: konokittySeankeon Seankeon Seankeon!!!Có nhiều chút Hoonkeon hãy cân nhắc trước khi đọc !!!WR: R18, cân nhắc kĩ trước khi đọc dùm 🙏Đứa nào bê fic t lên thành phố hoặc bất cứ nền tảng nào t luộc nốt.Chỉ cần 1 bản khiếu nại vì fic bị bê đi tui sẽ xoá cho nó cùng cái acc rách này bay màu ❤️Vì Mục đích ban đầu viết ra cũng chủ yếu là tự thẩm du tinh thần.…
"thằng bi nó Ngáo vậy mà em vẫn thích được, Ngơ ơi là ngơ"_________________________________________Đây chỉ là ngẫu hứng sau khi trải qua một cuộc tình đơn phương tan nát và viết để chắp vá lại trái timCảm ơn vì đã ghé qua…
Oneshot⚠ Chữa rách vết thương chưa lành.Ảnh bìa là cap màn hình từ rất lâu mà nay tự nhiên vẫn hợp nên xin phép các bạn có mặt trong ảnh cap cho tui dùng. Và hẳn sẽ đổi sau nếu cần 🥺…
Lee Minhyeong, ca sĩ hạng A tại Hàn lại bị chính gia đình của mình ép cưới Moon Hyeonjoon nhằm mục đích thương mại mà không hề hay biết cả hai lại ghét nhau từ nhỏ.…
Sanzu đã đặt cược với bản thân, người ấy liệu có vì cậu mà ghen tị ?Couple : 𝐑𝐲𝐮𝐠𝐮𝐣𝐢 𝐊𝐞𝐧 x 𝐒𝐚𝐧𝐳𝐮 𝐇𝐚𝐫𝐮𝐜𝐡𝐢𝐲𝐨Warning : OOC, lowercaseKhông thích xin đừng đọc, đừng nói lời cay đắng. Xin cảm ơn !Vui là chính nhé mọi người .@𝐀𝐬𝐭𝐚𝐥𝐢…
Tên truyện: [Fanfiction girl/Xiumin] Mong thế giới dịu dàng với emNhân vật: Kim MinSeok & SoojiTác giả: Lee Yoo HyeTình trạng: Hoàn (02/01/2026 - 17/07/2026)__Có một cô gái giống như cánh hoa khô bị vùi trong quyển sách cũ, quên lãng giữa những trang giấy mờ nhòe nước mắt. Cô đã từng tin rằng mình sinh ra chỉ để héo úa trong bóng tối, chẳng ai đủ kiên nhẫn lật tìm.Cho đến khi, một người đàn ông bước đến, lặng lẽ như cơn gió đầu đông. Anh không ồn ào, không vội vàng, chỉ đặt đôi tay ấm lên cuốn sách phủ bụi, kiên nhẫn lật từng trang, đọc cả những vết gạch xóa, cả những khoảng trống không ai nhìn thấy.Họ gặp nhau trong sự tĩnh lặng của một công viên, nơi những chiếc lá rụng xuống như những nốt nhạc rời rạc. Cô là mặt trăng vỡ vụn, còn anh là ngọn đèn dầu run rẩy, cả hai đều từng sợ hãi bóng tối. Nhưng rồi, bằng cách nào đó, họ nhận ra: khi hai ánh sáng mảnh mai ghép lại, đêm tối cũng không còn tuyệt đối.Từng chương chuyện mở ra như những mùa chậm rãi. Mùa đông của nỗi đau, mùa xuân của hy vọng, mùa hè của hồi sinh, và mùa thu của thừa nhận. Trong hành trình ấy, họ không chỉ tìm thấy nhau, mà còn tìm lại chính mình - một "anh" chưa từng thôi muốn ở lại, một "em" chưa từng thôi khao khát được dịu dàng.Đây không phải câu chuyện tình rực rỡ. Nó là bản nhạc khe khẽ, chỉ ai thật sự lắng nghe mới nhận ra. Nó là cuốn nhật ký viết dở, chỉ ai đủ kiên nhẫn mới đọc đến trang cuối. Và có lẽ, nó cũng giống như chính họ: mong manh, nhưng bền bỉ - thứ tình yêu âm thầm đợi chờ, đến khi người ta chạm vào, mới hiểu rằn…