Yêu đã ngủ chưa? |HieuKew|
Thành An-"anh kew hỗn như thế thì đố ai yêu ảnh".....Bảo Khang-"thế mà có đấy".Hiếu Hiếu.Gia trưởng×Nóng tính+hèn…
Thành An-"anh kew hỗn như thế thì đố ai yêu ảnh".....Bảo Khang-"thế mà có đấy".Hiếu Hiếu.Gia trưởng×Nóng tính+hèn…
𝐓𝐚̀𝐧 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̣̂𝐭- 𝚊́𝚗𝚑 𝚝𝚛𝚊̆𝚗𝚐 𝚝𝚊̀𝚗Tag: Niên thượng, đô thị, ngọt ngược, chú×em,.. Đ. Duy hơn Quang Anh tròn một con giáp.Với em sự xuất hiện của chú, tựa như một lối thoát, đã cứu rỗi lấy em.Với chú, em là vầng dương ấm áp, khẽ xoa dịu những vết thương thầm kín.Chú là ánh trăng sáng của emEm là mặt trời nhỏ của tôiCả hai đối với đối phương chính là liều thuốc chữa lành không thể thay thế.Thế nhưng, khi em đã rõ ràng với trái tim mình...chú lại chẳng hề nhận ra đoạn tình cảm ấy.Mọi khởi đầu... sẽ được hé lộ nơi phần Intro.…
một fic mới , nhẹ nhàng về miền Tây đây là fic không có thật…
"Thanks for showing me the exit sign."---------------------------------Tác giả: Amour- Truyện là chất xám, là trí tưởng tượng, là tất cả xúc cảm và tình cảm của tôi. Xin đừng áp đặt lên các anh và tôi không có nhu cầu được mang đến trước các anh.Mong mọi người đọc truyện vui!Chấp bút ngày 01/02/2025…
Tổng hợp những câu chuyện rùm beng và những mối quan hệ bùng binh tay 3 tay 4Lưu ý: ko mang truyện ra khỏi phạm vi Wattpad…
Vài ba dòng tin nhắn tầm xàm của Wangank và Ducdi…
Tình cảm của hai người con gái ấy, họ không thể phủ nhận nó. Chấp nhận nó và rồi xa rời nhau... - JinhoHyda…
Hoàng Đức Duy đột nhiên nghe được suy nghĩ của ông anh thân thiết Nguyễn Quang Anh. Nhưng mà vấn đề đáng nói là những suy nghĩ đó hình như có hơi...quá phận.Trích đoạn nhỏ:Tôi là Hoàng Đức Duy, sau khi phát hiện mình nghe thấy được suy nghĩ của Quang Anh, tôi lập tức muốn kiểm chứng một chút. Vừa đến gần đã nghe thấy tiếng ai đó suy nghĩ trong đầu."Thay đồ cũng chẳng thèm kéo rèm. Cơ thể này... đúng là chỉ dành riêng cho anh ngắm thôi. Mấy cô fan girl ngoài kia mà thấy thì chắc chắn sẽ ngất lên ngất xuống mất. Haiz, biết sao được, quá non mềm, đưa ra ngoài thì các cô ấy thấy lại lăn đùng ra xỉu, tới lúc đó ai chịu trách nhiệm? Vì an nguy của thế giới, mình đành hy sinh giữ lại để ngắm một mình vậy.""Đi qua đi lại làm gì không biết, bộ đồ này trông cũng được đấy, tôn dáng phết. Nhưng mà cái cổ áo hơi rộng, lỡ cúi xuống lại hở hang thì sao? Lát nữa phải nhắc nhở mới được."Quang Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt nghiêm túc như giám thị coi thi. "Tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Em định mang bộ dạng này lên đài truyền hình quốc gia đấy à?"Miệng thì nói thế nhưng cái "đài phát thanh nội tâm" của anh ấy lại đang gào thét một bản tình ca sến súa khác hẳn."Trời ơi, cái môi kia sao lại hồng thế nhỉ? Nhưng mà nhìn cái quầng thâm mắt mờ mờ kia trông thương quá, tối qua chắc chắn lại thức khuya chơi game rồi đây. Phải bắt ăn sáng đầy đủ, lát mua cho hộp sữa chuối em ấy thích mới được."Tôi: "..."Anh có thể ngừng ngay cái sự mâu thuẫn nội tâm và ngoại hình không hả Nguyễn Quang Anh?…
Truyện ra đời trong tình trạng mất tỉnh táo, quá vã OTP nhưng không ai viết 🙃🙃…
Tác giả: Câu truyện này là một trong những bộ truyện được chọn để trao giải thưởng Fanfic Anime. Cảm ơn các cậu rất nhiều vì đã đọc và bình chọn cho tác phẩm này của tôi! Tất cả credits đều của @writer168, tác giả fic Stumble, người đã truyền cảm hứng cho tôi.--- Link bản Eng: http://my.w.tt/UiNb/owtP4hxB8FAuthor: Shenanigans Translator: Alice Bản Eng: đã hoàn thànhBản Việt: đang lết với tốc độ ốc sên bò.Permission: đã có sự cho phép của tác giảWarning: vì nội dung của truyện này nó khá là dark cho nên mình chỉ trans những lúc mình cảm thấy stressed mà thôi. Ừ, nên là không có lịch ra chap cụ thể đâu và cũng có thể rất lâu mới có chap mới. Mình chỉ muốn nói trước để mn cân nhắc. ....•''•.... "Sao chị không đến sớm hơn? Hả? Sao chị không đến giúp em lúc hồi nhỏ, cái thời mà em chỉ là một con nhỏ yếu đuối? Cái hồi mà em còn quá vô dụng, và ngu xuẩn? Và... sao chị không đến bên cạnh và làm một bờ vai an ủi khi tất cả hy vọng đều tan biến khỏi cuộc đời của em? Hả? Tại sao vậy? Nếu mà chị có mặt sớm hơn, thì... có lẽ em đã không trở nên vặn vẹo như thế này rồi!" Những giọt nước mắt mặn chát thi nhau rơi xuống trên khuôn mặt cô ấy và đôi mắt xinh đẹp đã từng rất rực rỡ kia bây giờ chỉ còn lại một màu bi thương, chúng, nhìn chằm chằm, vào cô gái trước mặt cô. "Lúc đó, chị không thể đến được." Đó là tất cả những lời phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn của nàng. "Tại sao lại không?" "Bởi vì... chị không thể." Nàng ngập ngừng, muốn nói lại thôi. Rồi đột nhiên, nàng im lặng, khiến…
em không chơi, em không đùa, em yêu thôi…
Mọi thứ trong truyện đều là ảo, trừ tên ra thì khung giờ, cốt truyện đều là tưởng tượng…
=) có đủ loại otp ạ…
Quang Anh - con trai út của một gia đình giàu có , được bố mẹ và anh trai yêu thương đâm ra ăn chơi lêu lỏng , 26 tuổi đầu vẫn không công không việc Đức Duy - 24 tuổi , quản lý của xưởng nhà Quang Anh cấp vốn đầu tư ở quê . Từng có một đời vợ và hai con nhỏ Cả hai gặp nhau khi Quang Anh bị bố ép về quê khảo sát tình hình xưởng .…
Ngày anh quen em vào 1 chiều mưa như trút nước, lúc đó anh đã nhận ra rằng em là người con gái anh yêu.......!…
Trần Đình Trọng tìm thấy một cuộn băng cũ trên căn gác xép nhỏ của một ngôi nhà đã lâu cậu không bước vào.…
Anh ơi ôm em.Mỗi cái một câu chuyện nhé mọi người.…
Kết : HE Cái tên với cốt truyện nó không có liên quan đến nhau á =)))…
textfic, văn xuôi nguyễn quang anh chuyển đến trường mới vào giữa tháng 12, rồi gặp được định mệnh của mình là hoàng đức duy, lại có thêm cho mình nhiều người bạn mới, giúp đời em thêm tươi đẹp hơn…
Xã hội xưa lúc đã hết chiến tranh…