caprhy; hội trưởng đáng ghét bỗng dưng có một đôi tai mèo, phải làm sao?
[textfic] "hội trưởng đáng ghét bỗng dưng có một đôi tai mèo, hình như có chút dễ thương thì phải..?" ━ written by 𝘲𝘶𝘺́𝘵.…
[textfic] "hội trưởng đáng ghét bỗng dưng có một đôi tai mèo, hình như có chút dễ thương thì phải..?" ━ written by 𝘲𝘶𝘺́𝘵.…
trần đăng dương không thể hiểu nổi lí do vì sao cái thằng nguyễn quang anh bên khoa toán kinh tế cứ nhắm vào người yêu (cũ) của anh mà vợt ấy nhờ?side couple: andray, hieugav…
RhyGem🦦🐻, tui thích nên tui viết 🤧…
"Qua được biên giới là sống...nhưng không chắc còn là người"…
Ngủ đi Quang Anh à, ngủ ngoan nhé! ngày mai của anh và em sẽ đến.…
Khi nhân loại chạm ngưỡng công nghệ, thứ bỏ lại phía sau, là gì?…
Truyện được chuyển ver yêu cầu ko mang đi nơi khác dưới mọi hình thức…
- làm ơn, để em chạm vào anh đi...một chút thôi....xin anh đấy...- đừng chạm vào anh...xin em----The pretty life là cách người ta gọi sự sống, khi chưa kịp nhìn thấy nó sụp đổ…
quang anh lục túi đồ cũ của ba để tìm chiếc máy ảnh gia truyền thì bắt gặp một bức ảnh chàng trai lạ mặt.…
Bạn vừa nhận được món quà từ người yêu bạn.…
An: "Hiếu nghĩ sao về tình đầu và tình cuối ạ??"Hiếu: "Đó là chuyện của chúng mình"…
nhiều khi nhìn vậy mà chưa chắc đã là vậy🫢…
"Tình yêu có nghĩa là gì thế Quang Anh?"-Đức Duy"Yêu anh đi rồi anh giải thích cho"-Quang Anh…
Những nỗi nhớ cứ thế kéo em xuống đáy vực, một nơi chả có lấy một tia nắng hi vọng. Nhưng rồi em gặp anh...…
Truyện xoay quanh bé bột iu cùng dàn chồng của ẻm.…
trăng soi bóng nước.nước chảy mà trăng chẳng hay,thương em mà người chẳng biết.nermin.…
Một trong tám tỷ người, em cứ ngỡ mình nhỏ bé như hạt cát, rồi sẽ trôi đi theo sóng hòa vào biển cả, cho đến khi ánh mắt anh dừng lại..Cre ảnh bìa: ngbow1402 (Pin)…
những đứa trẻ tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì. còn người lớn chẳng tìm thấy gì trong tất cả. đứa trẻ rách nát và ánh trăng dẫn lối thay cho tia nắng.by @tylice_…
- Rhy này..- Hửm?-.. Cậu...Thích tớ rồi phải ko?-...?!…
lowercase.vì em biết ngày mai rồi sẽ lại đến, nên em phải sống. ...ít nhất là cho đến lúc, chúng mình gặp lại nhau.…