Tiếng sét ái tình
Cuộc gặp gỡ đã khiến anh chàng nghệ sĩ trẻ Tuấn Lâm bị sét tình đánh trúng…
Cuộc gặp gỡ đã khiến anh chàng nghệ sĩ trẻ Tuấn Lâm bị sét tình đánh trúng…
Tôi đã yêu em lặng thầm, không hy vọng, Bị giày vò khi thì bởi sự rụt rè, khi thì bởi nỗi hờn ghen. Tôi đã yêu em chân thành đến thế, dịu dàng đến thế, Cầu Chúa cho em vẫn là người được yêu dấu như thế bởi người khác. ( trích tôi yêu em puskin)…
- Ta mới tập viết truyện, nên chưa được hay a~, với lại cái tiêu đề truyện do ta chưa nghĩ ra nên hơi kì ~, có gì thì thông cảm nhen ~ à với lại đọc xong thì cho ta cái nhận xét luôn nha ~…
Không được đem truyện đi đâu khi chưa xin phép auĐây là SE hay HE mọi người đọc rồi biết Lần đầu viết one short có gì sai sót mong mọi người bõ qua ^^…
câu truyện là lời tự sự của 1 cô đơn phương 1 chàng trai đã có người yêu. đấu tranh để dành lấy hay rút lui để nhường lại hạnh phúc…
Văn Tự Trò Chơi là tiểu thuyết phiêu lưu kỳ ảo pha linh dị của Dương Hành Triệt, tiếp nối chất huyền bí từng làm nên thành công cho loạt Dị Vực Mật MãSau khi mất liên lạc với Nguyệt Vô Hoa, Nam Hiểu Lâu sống lặng lẽ và đơn điệu: sáng lên lớp, tối về phòng trọ, mọi ngày trôi qua như nhau. Cho đến khi anh nhận được một bức ảnh kỳ lạ kèm bài thơ Đường mang theo lời nhắn bí ẩn. Lần theo manh mối ấy, anh tìm lại được người bạn thân đã mất tích bấy lâu.Từ đó, cả hai bước vào hành trình vượt khỏi mọi giới hạn tưởng tượng: băng qua Đào Hoa Nguyên, đứng giữa Hoàng Hạc Lâu trong cơn gió lặng, lạc vào "Nhân Diện Đào Hoa", rồi đối mặt với dòng thác dữ ở Lư Sơn,... Họ lần theo dấu chân các thi tiên như Lý Bạch, Tô Thức, chứng kiến những danh sơn trong thơ ca hiện linh giữa đời thực.Và rồi một bí mật dần lộ diện: suốt chiều dài lịch sử, có kẻ đã âm thầm dệt nên một "trò chơi văn tự", giấu mật mã động trời trong những bài thơ quen thuộc - cũng là chìa khóa giải đáp thân thế mà họ tìm kiếm bao năm.Giữa hiểm nguy và sinh tử, Nam Hiểu Lâu chỉ giữ vững một niềm tin: "Lần này, tôi sẽ không để mất cậu nữa. Dù phải vượt sinh tử luân hồi, dù thời gian đảo ngược, tôi vẫn lấy chín lần chết không hối tiếc để đổi một tia hy vọng cho cậu."…
Một hồi âm mưu, nàng bị vị hôn phu trảo gian trên giường, xấu hổ gặp mặt người.Há liêu trợn mắt vừa thấy, muốn chết...... Nàng ngủ khắp thiên hạ nữ nhân đều muốn ngủ mặt lạnh Diêm Vương Kiều Thừa Huân!Ngủ quá một lần, hắn thực tủy biết vị, tới cửa bức hôn, "Kiều Thiếu phu nhân cùng vô sỉ dâm phụ, muốn làm cái nào?"Từ gả cho kiều Diêm Vương lúc sau, ôn thị nhi bị sủng đến thể xác và tinh thần đều mệt, "Kiều Diêm Vương, ngươi chính là một cái táng tận thiên lương rùa đen vương bát đản!"Kiều Diêm Vương cười lạnh, "Gả quy tùy quy."Không tật xấu......( 1V1, song chỗ sủng văn )Nguồn : wikidich…
cảm ơn em vì đã hy sinh tất cả vì anh, giờ đây hãy để anh bù đắp cho em bằng cả cuộc đời.🚫Bản quyền thuộc về Tinalikejoonbot. Nghiêm cấm mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép🚫…
Anh chính là hảo tâm giúp cô gái kia đang bị mấy tên lưu manh vây quanh một phen. Vì sao lại bị cô nhéo góc áo không dứt được, cho tới cuối cùng chẳng những cấp cho cô nơi ăn trốn ở còn nuôi cô? Ai, đều là bởi vì nghe thấy cô kể chuyện bị người yêu sắp cưới phản bội. Nghĩ đến chính mình tình cảnh cũng hơn là mấy, nhất thời mềm lòng, cho nên giúp cô lưu lại. Nhưng anh vẫn hy vọng cô có thể nhanh chút về nhà, đừng làm cho người nhà tiếp tục lo lắng. Cho nên muốn cô chuyển gạch, sơn nhà, ý đồ dùng công việc nặng nhọc để cho cô biết khó mà lui. Nhưng không nghĩ tới cô gái này ôn nhu nhược nhược, tứ chi mảnh khảnh vậy mà quá cường. Rõ ràng đã mệt đến nằm úp sấp, nhưng vẫn có thể chỉ trong hai giờ đã dọn sạch phòng làm việc đến không nhiễm một hạt bụi. Nhưng anh lại cảm thấy bất ngờ với bản thân mình khi anh nhìn cô cố gắng làm việc. Trong tâm phảng phất như bị cái gì đó thật mạnh va chạm một chút. Làm cho anh nguyên bản chỉ đơn thuần đồng tình cùng sủng nịch mà đối đãi cô, nay dần dần đã thay đổi. Không hề nghĩ dám đuổi cô đi, ngược lại còn có hứng thú đem cô vĩnh viễn giữ ở bên người. Nhưng khi anh mới phát hiện ra tâm ý của chính mình thì cũng là lúc nhận được điện thoại cô xảy ra tai nạn xe cộ ...…
#Truyện chỉ được viết lại dễ hiểu hơn so với bản dịch trên trang Wikidich, không chính xác 100%#Hán việt: Nhân ngư.Tác giả: Cựu Mộng Như Tích.Tình trạng: Hoàn thành.Mới nhất: Chương 3.Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại, HE, SE, OE, Tình cảm, Đoản văn.Nguồn Wiki: https://wikidth.com/truyen/nhan-ngu-XjY8c1S4CCHe3057Editor: DaoVăn ánLàm tốt việc trên tay, hắn mới đem lưới đánh cá quấn quanh người từng chút từng chút cởi bỏ, ném xuống biển.Lưới đánh cá mới đem đến cho hắn vận khí vô cùng tốt, cư nhiên bắt được một nhân ngư, bất quá hắn không cần vận khí này, hắn chỉ hy vọng có thể ăn cá lớn thì tốt rồi."Ngươi có thể về nhà"Người đánh cá không thèm để ý nói một câu, cũng mặc kệ đối phương có nghe hiểu hay không, duỗi tay chạm vào sống lưng của nhân ngư, đem nó nâng lên, nghĩ nghĩ, duỗi tay từ trong túi lấy ra một phần tiểu cá khô, đưa tới nhân ngư trong tay.Sau đó nhân ngư kinh ngạc, ánh mắt hơi nghi hoặc, "Bùm" một tiếng, đem nhân ngư đẩy xuống.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Người đánh cá. Vai phụ: Nhân ngư. Cái khác: Chủ công, ngọt lại ngọt.…
Hành Trình Tìm Lại Ánh Sáng kể về Akai, một chàng trai mồ côi không tên, bị số phận nghiệt ngã đẩy vào vòng xoáy chiến tranh từ khi còn là một đứa trẻ bảy tuổi. Được nuôi dưỡng và huấn luyện như một "công cụ" vô cảm, Akai sống với niềm hy vọng mong manh về một gia đình đã mất, bị nhồi nhét bởi những lời tiên tri bí ẩn và hứa hẹn hão huyền.Chiến trường khốc liệt đã cướp đi những người thân cuối cùng của Akai – hai người bạn thân thiết mà anh đã coi như máu mủ. Trong khoảnh khắc sinh tử khi chứng kiến họ bị phản bội và bị bắn gục, Akai đã phải dùng đến cả cái chết giả để sống sót, mang theo vết thương thể xác và một nỗi đau vô hình không thể gọi tên.Sau chiến tranh, Akai tỉnh dậy trong bệnh viện, cô độc và mất phương hướng. Cậu tìm đến cái chết như một lối thoát duy nhất, nhưng lại được cứu vớt bởi những người xa lạ và đặc biệt là bà Asza – một bà lão tưởng chừng bình thường nhưng lại mang trong mình nỗi đau sâu sắc của một người mẹ mất con trong chiến tranh.Chính trong vòng tay bà Asza, Akai chợt nhận ra bà là bà của Rino – người cấp dưới mà anh đã từng lạnh nhạt, người đã luôn mong ước chiến tranh kết thúc để về với bà và mời Akai một bữa ăn thịnh soạn. Nỗi hối lỗi, sự đau đớn và những giọt nước mắt đầu tiên sau bao năm chai sạn đã trào ra, đánh dấu sự khởi đầu cho một hành trình tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa cuộc sống và đối diện với những vết sẹo không thể xóa nhòa.Liệu Akai có thể tìm thấy sự tha thứ, không chỉ từ bà Asza mà còn từ chính bản thân mình? Và đâu là con đường dẫn đến "ánh sáng" sau khi đã bước qua vực thẳm của chiến tranh?…
Sống để cống hiến, để yêu, và còn là để chết.Không ai biết tương lai sẽ ra sao, hay liệu điều gì sẽ chờ ta ở nơi cuối con đường.Nhưng ta nguyện ý hy sinh tất cả, vì một tương lai sáng tươi.…
❝mọi chuyện, anh và em sẽ cùng nhau đối mặt.❞ eng © xoPandaCuddles vie © xxsbrpciny & Hy…
Lưu Tô Châu cô là khổ cả tuổi trẻ, Hy vọng sau này Ngụy Hi An sẽ che chở cho cô...…
Tác giả: Ngân Hy ( Tôi ).Truyện kể về một mối tình đầy đau buồn. Khi người con trai nhận ra được tình cảm của mình thì đã mất người con gái.…
hai vũ trụ nhưng cùng một cảnh chia tay…
Truyện hoàn toàn là tưởng tượng, hy vọng không áp đặt lên người thật.SE…
Chuyện trăn trở của những thằng tương tư.…
Vào một ngày đông giá lạnh, có hai tinh linh bé nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Trùng hợp được sinh vào cùng một ngày, ở cùng một phòng bệnh, thậm chí nhà cũng sát cạnh nhau. Gia đình hai bên mau chóng thân thiết, Chaeyoung và Jungkook đáng ra cũng sẽ rất xứng đôi. Hai người họ chỉ hơn kém nhau một giờ, vô tình trở thành một ngày, từ đó mà mạng hai người lại khắc nhau. Có thể yêu, nhưng không thể cưới, Jungkook và Chaeyoung, định sẵn là không có hy vọng ở cùng nhau. Nhưng mà.. có thể có ngoại lệ hay không?...- Nín đi, tao cho kẹo này.Hắn huơ huơ cây kẹo trước mặt nó. Một giây sau nó lập tức im bặt, giành lấy cây kẹo trên tay hắn.- Ngoan. - Hắn cười dịu dàng, xoa đầu nó....- Nó thích mày sao?- Ừ.- Mày thích nó không?- Không.- Vậy thì được. - Hắn nhìn nó cười...- Mấy thằng thích mày để tao lo, mày chỉ việc thương tao là đủ. - Hắn nghiêm túc.- Mày chắc lo được? - Nó khinh thường.- Chắc chắn....- Không được!!! Bọn chúng nhất định không thể bên cạnh nhau...."Đợi tao, nhất định tao sẽ trở về, nhất định!"..."Đã bao lâu rồi? Vì sao mày còn chưa về?"...- Bà xã ơiiiii.- Ai cưới ông lúc nào? - Cô trợn mắt, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.- Em! từ nay là của anh! - Hắn kéo cô ngồi vào lòng, ôm chặt.…