đến khi cái chết
một câu chuyện cổ tích khác.…
một câu chuyện cổ tích khác.…
Warning : oocSẽ thế nào khi có một anh người yêu lười biếng nhưng cưng chiều bạn?Nhận request.Chỉ hoạt động wattpad. Mọi nền tảng khác đều là ăn cắp. do not take out without permission.…
Phạm Thiên 18 +…
Bức tranh đáng giá bao nhiêu ? SE / Ngược ít…
"đã bỏ lỡ nhau rồi thì chẳng còn cơ hội đâu.."…
Đây là một cái bánh trung thu nhân thập cẩmNên sẽ có rất nhiều mùi vị như ngọt, đắng, cay, chua,...Có thể nó sẽ rất lạ nhưng sự kết hợp của chúng là một sự kết hợp thật sự tuyệt vờiBánh đây, mời bạn thưởng thức ~…
Orter yêu Rayne rất nhiều, và em cũng yêu Orter nhiều lắm.…
Tên: Lỡ DuyênTác giả: NgocTramCouple: Lưu Diệu Văn × Nghiêm Hạo TườngSố chương: 01 chươngTình trạng: Hoàn thànhThời gian: 05.10.24 - 21.01.25Thanh xuân luôn là những câu chuyện gắn liền với mỗi con người trong giai đoạn trưởng thành. Dù mãi đến khi tóc đã dần chuyển màu thì vẫn sẽ là hồi ức khó quên trong lòng một người nào đó. Và có lẽ trong chúng ta, ai cũng từng có tình đầu, có thể được hồi đáp hoặc không. Nhưng chung quy vẫn sẽ là hồi ức đẹp đẽ. Và câu chuyện của Nghiêm Hạo Tường cũng thế. Gặp được Lưu Diệu Văn, có lẽ đó là sự may mắn nhất trên đời này đối với Nghiêm Hạo Tường rồi. Người ta hay nói với nhau rằng: "Gặp được nhau là cái duyên, mà được ở bên nhau mới là cái nợ." Hắn và cậu vốn chỉ có duyên chứ chưa có nợ, nên đời này kiếp này chẳng được kề vai nhau. Dường như trong một khoảnh khắc cỏn con nào đấy, sợ chỉ đỏ kết nối hai con người lại với nhau bị cơn gió vận mệnh chèn ép mà đứt đoạn. ‼️NỘI DUNG TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT. ‼️KHÔNG CHUYỂN VER HOẶC MANG TÁC PHẨM ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. Cảm ơn.…
"Xoa cái mũi bị chảy máu, tao rít lên một tiếng rồi xông vào đấm bầm mắt thằng kia."…
-" Người ấy lấy đi của tôi một thứ, đến bây giờ vẫn chưa trả lại..."-" Người ấy lấy đi của chị thứ gì? "-" Một trái tim..."-" Lấy đi trái tim thì lẽ ra chị phải chết rồi chứ, sao chị còn đứng sờ sờ ở đây? Chị là ma le rút ruột à?! " -"..."--------------Cốt truyện CỰC ĐẠI TRÀ nhưng nó được thể hiện trên cách viết của tui nên sẽ rất là trmúa mhề.⚠WARING: Những tình tiết và nhân vật trong truyện chỉ là hư cấu, không cố ý xúc phạm hay cổ súy bất cứ hành động hay một cá nhân nào. Fic có những từ thô tục có thể gây khó chịu với một vài bạn nghiêm túc, nếu các bạn không đọc được có thể bỏ qua phần đó hoặc out truyện.Xin cảm ơn!…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…
i trip and fall in love📎 ooc, lowercase…
Họ gặp nhau vào tuổi mười sáu.Một người lần đầu học cách yêu một ai đó.Một người lần đầu học cách buông bỏ một người mình vẫn còn thương.Trân từng nghĩ mình là người chẳng thể ở lại vì bất kỳ ai. Cho đến khi Nghi xuất hiện - cô gái khiến một người vốn quen rời đi bắt đầu mong muốn có một nơi để quay về.Nhưng tuổi trẻ vốn là những lần gặp đúng người vào sai thời điểm. Khi Trân còn đang loay hoay học cách trân trọng, Nghi đã phải học cách tự thương lấy bản thân.Ngày tốt nghiệp, họ đứng giữa hành lang năm ấy.Một người chờ một bước chân quay lại.Một người cũng muốn chạy về phía đối phương, nhưng lại sợ rằng mình không còn tư cách nữa."Nếu lần này mình quay đầu... cậu ấy có còn ở đó không?""Nếu cậu ấy thật sự còn thương mình... tại sao cậu ấy không tìm mình?"Họ đã quay đầu hai lần. Nhưng chỉ tiếc rằng, thanh xuân đôi khi tàn nhẫn đến mức chỉ một khoảnh khắc chậm hơn cũng đủ để hai người lạc mất nhau.Có một chiếc bút lặng lẽ nằm lại trên băng ghế đá.Một người cầm nó lên, giữ như món quà cuối cùng của một mối tình từng rất đẹp.Người thì đứng ở nơi cũ, đợi một người quay về nhưng chẳng bao giờ biết được liệu người ấy có nhìn thấy hay không.Có những lời yêu chưa từng biến mất. Chỉ là chúng đã đến quá muộn.Và có những người xuất hiện vào năm mười sáu tuổi, trở thành một dấu lặng duy nhất cả một đời... Nhưng lại bỏ lỡ nhau ở chính thời điểm họ cần nhau nhất.…
Kẹo nhưng lại không ngọt ngào…
cute lắm luôn ă 😍😍😍…
Cả Bangkok đều biết một điều: tuyệt đối đừng chạm vào Pond Naravit Lertrakosum.Người thừa kế duy nhất của gia tộc Lertrakosum mắc chứng ám ảnh sạch sẽ nghiêm trọng, lạnh lùng, tàn nhẫn và chưa từng để bất kỳ ai ở lại biệt phủ của mình quá ba tiếng. Những cuộc mai mối do phu nhân Adam sắp đặt đều kết thúc bằng thương tích... hoặc sự sụp đổ của cả một gia tộc.Cho đến ngày món nợ của gia tộc Tangsakyuen được đem ra làm điều kiện liên hôn.Người được chọn không phải tiểu thư xinh đẹp, cũng chẳng phải người thừa kế ưu tú, mà là Phuwin Tangsakyuen - cậu con trai út mười tám tuổi mang tâm hồn mãi dừng lại ở tuổi mười, ngây thơ như một đứa trẻ sau cú sốc mất mẹ.Một người ghét mọi sự đụng chạm.Một người chỉ biết khóc khi sợ hãi.Liệu trái tim đã khép kín suốt hai mươi bảy năm của Pond có thể mở ra vì "bảo bối hay khóc" ấy? Hay Phuwin rồi cũng sẽ trở thành người đầu tiên bị chính biệt phủ lạnh lẽo đó nuốt chửng?…
Đoản văn…
Rapper ngồi bấm guitar, hát tình ca.…