Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện kể về quá trình bẻ cong sư tôn của tiểu đồ đệ Nhưng mà đồ đệ bẻ tới đâu sư tôn thẳng tới đấy là sao nha? Thôi thì từ bỏ vậy...Ó!Sao sư tôn lại cong rồi?@v@ Cp: Mặt lạnh sư tôn× Yêu nghiệt đồ đệ Thể loại: đam, cường×cường, tu chân, HE, cổ đại, dưỡng thành, sư đồ niên hạ, ngược thân ngược tâm Là lần đầu viết truyện nếu có sai hoặc thiếu sót thì xin mọi người giúp đỡ*cúi đầu*…
From: Tangthuvien.comTrùng Sinh Chi Triệt Khê Tuyết Phượng Hoàng Truyền kỳ âm nhạc nhân Lan Triệt Khê chết sau xuyên việt tới hơn mười vạn năm sau tương lai, làm từ nhỏ liền có lâm giá ở bên trên mọi người quyền lợi, tiền tài, địa vị, ôm ấp đầy bụng kinh người âm nhạc tài năng nàng đem lựa chọn như thế nào một con đường? Lại sẽ cho cái kia cùng kiếp trước khác biệt tương lai thế giới mang đến cái gì? Mà kiếp trước ở trên cảm tình tiếc nuối, đời này, nàng lại hay không có thể bù lại? PS: tuy nói là tương lai văn, nhưng cùng truyền thống tương lai văn bất đồng nga, cơ giáp các loại tuyệt đối không phải chủ lưu, thiết lập phi thường mới lạ độc đáo. Nhãn: xuyên việt, cực phẩm, thân cận, mĩ nam, HE…
#hiendai #1v1 #ngôntìnhhiệnthực #yêuTác phẩm : " Yêu là chờ đợi"Tác giả : pé HeoThể loại : ngôn tình tự sáng tác từ câu chuyện tình yêu của tác giảTình trạng : on going ( kết thúc sẽ rất lâu vì đây cũng gần như là nhật kí của tác giả @@)Truyện tự viết của dân tự nhiên nên sẽ không được chau chuốt. Ai đi qua xin một cái 🌟 ấm lòng ^^…
Đây là lần đâu tôi viết truyện nên là có gì sai xót mong mn bỏ qua , đây là textfic ạ , lâu cx sẽ có văn nx, trog đây có otp nào thì mn xem phần gắn thẻ giúp mình ạ . Cảm ơn vì đã đọc 💞…
Tác giả: Vương Gia LinhThể loại: Nam + Nữ, vườn trường, hắc đạo.Là tác phẩm đầu của au, viết cách đây đã lâu rồi và giờ đang trong tình trạng sửa chữa.Lưu ý: nhan đề và câu truyện có chút không dính dáng với nhau mn đừng để ý.…
18 tuổi, nàng một thân lam chơi gian giáo phục vọt vào xa hoa như điện phủ giống như "Gia", xé rách hắn tinh xảo cổ áo:"Dựa vào cái gì nói ta tác tệ? Ta căn bản không có! Ngươi bị hủy của ta thi vào trường cao đẳng! Ta cả đời đều phải cõng này đáng xấu hổ chỗ bẩn! Ngươi dựa vào cái gì bị hủy ta! !" Trong mắt trong suốt có lệ.Của hắn mâu quang dày thâm thúy, to lớn cánh tay một cái dùng sức thu nạp ở nàng bạch cáp giống như linh lung kiều nhỏ thân thể, mũi đối mũi, tiếng nói trầm thấp ám ách: "Nếu không đâu? Thi vào trường cao đẳng sau, thả ngươi xa chạy cao bay?"Cười lạnh bức người, đại chưởng khấu nhanh của nàng sợi tóc, thấu càng gần: "... Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi có lẽ?"***Khổng lồ Mộ thị gia tộc, rắc rối khó gỡ nhân vật phong vân, này dài bỉ tiêu. Hắn Mộ Yến Thần tuyệt đối là phản quang hàng không mà đến một vị nhân vật, ngắn ngủn ba tháng nội, dọn sạch thương chính hai giới, tại Mộ gia cúi xuống lui bại hết sức ngăn cơn sóng dữ."Lan Khê, đây là ca ca ngươi, kêu!"—— lớn tuổi mười tuổi ca ca? Lan Khê ngạc nhiên!Nàng tái nhợt khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra một tia tà ác giảo hoạt, tay nhỏ bé nhất quán: "Chẳng lẽ là lão cha trộm tanh trộm đi ra ca ca?"Một cái đại cái tát gào thét mà đến ——Nàng sợ tới mức nhắm mắt.Đại chưởng nắm lấy phụ thân thủ, hắn con ngươi bên trong quang lúc sáng lúc tối: "Nàng còn nhỏ, đừng như vậy giải quyết vấn đề."…
Sân bay Nội Bài đang yên bình bỗng chốc náo loạn bởi bỗng dưng có 4 người con gái xinh đẹp bước đến biến sân bay trở thành sàn catwalk. Nhỏ là người bước ra đầu tiên với chiếc kính râm Dior to bằng nửa khuôn mặt toát ra vẻ sang chảnh đầy bí ẩn. Trên người nhỏ là chiếc áo lông thú đính ngọc trai Louis Vuitton phối với váy trắng bó sát của Givenchy làm tôn lên đường cong bốc lửa. Nhỏ đi một đôi giày cao gót 7 phân hiệu Saint Laurent, bước đi uyển chuyển uốn lượn như siêu mẫu thu hút mọi ánh nhìn. Nhỏ cũng không quên quay sang nhìn đám đông tặng cho họ một nụ hôn gió khiến bao trái tim xao xuyến bởi đôi môi đánh son hồng cánh sen đầy mê hoặc ấy.…
Độc sủng vương phi kiêu ngạoTác giả: Tử Yên Phiêu MiểuConvert: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=101472&page=975Số chương: 139Văn án:Ngày đại hôn, mặc hồng bào chú rể, cưỡi con ngựa cao to, mang theo hồng đỉnh kiệu hoa, trước mắt bao người cao giọng mở miệng: "Hôm nay bạch mỗ cùng tướng phủ hôn sự như vậy từ bỏ, vọng tức khắc trả lại sính lễ, bạch mỗ hảo đi thượng thư phủ cưới tân nương."Vừa dứt lời, nhắm chặt tướng phủ đại môn đột nhiên 'Loảng xoảng lang' một tiếng tứ sưởng đại khai, một hàng gã sai vặt nâng một cái chỉ trang mãn sính lễ mộc tương nối đuôi nhau mà ra, đưa tới chú rể trước mặt sau lại huấn luyện có tố đảo ngược mà quay về.Chú rể nhìn trước mặt nhất lưu sắp xếp khai mộc tương khóe miệng không ngừng run rẩy, tuấn dật gương mặt hắc như cháy sém.Không vì cái gì khác , chỉ vì kia một cái chỉ mộc tương đúng là bạch như tuyết, tựa như lễ tang thượng tế phẩmKhông biết khi nào, tướng phủ cửa đứng một cái xinh đẹp nữ tử, nhìn chú rể quan mây đen cuồn cuộn khuôn mặt, hai đấm nhất ôm cười hì hì mở miệng."Thật sự là không khéo, tiểu nữ tử chỉ biết hôm nay Bạch công tử là tới từ hôn, lại không biết còn muốn đi cưới tân nương, trong khoảng thời gian ngắn tìm không thấy đại biểu sắc mặt vui mừng hồng nước sơn, đành phải tìm chút đại biểu ngài dòng họ màu trắng đến chấp nhận một chút , chúc ngài tân hôn thoải mái, cùng người mới bạch đầu giai lão, đầu bạc tề mi, người đầu bạc tiễn người đầu xanh.""Phốc. . ."Sát đường tửu lâu bên cửa sổ, nhất tuyệt …
Hiện tượng phản xạ toàn phần: Là khi ánh sáng đi tới mặt phân cách giữa hai môi trường nhưng không thể bước tiếp, mà bị hắt ngược lại hoàn toàn vào lòng môi trường cũ. Giống như việc đem hết chân thành đặt vào một người không thuộc về mình, để rồi thứ ánh sáng ấy chỉ còn cách quay đầu, tự làm chói mắt chính môi trường đã sinh ra nó.Hiện tượng khúc xạ ánh sáng: Là khi ánh sáng thay đổi phương truyền lúc đi qua mặt phân cách giữa hai môi trường khác nhau. Hối tiếc trong quá khứ không thể níu giữ, nhưng khi bước sang một miền đời mới, tia sáng ấy sẽ tự bẻ cong lộ trình của mình để kết thành một giấc mộng viên mãn hơn.Hoàng Sơn, em có ba điều muốn nói với anh:1. Em thích anh từ rất lâu rồi.2. Anh yên tâm, em sẽ bám đuôi anh tới già.3. Những điều này là bí mật.tag: thanh xuân, lâu ngày gặp lạicảnh báo: truyện viết để tự thẩm, không chịu trách nhiệm…
Có những rung động không bắt đầu bằng lời tỏ tình, mà bắt đầu từ những tin nhắn rời rạc giữa hai múi giờ khác nhau.Giữa Nga và Việt Nam, giữa một thành phố phủ tuyết và một miền ký ức nhiều nắng mưa, em và Vladimir giao nhau - một người tưởng như ở rất gần qua màn hình, nhưng lại xa như một đường chân trời không bao giờ chạm tới.Họ nói chuyện bằng nhiều ngôn ngữ: tiếng Anh để hiểu nhau, tiếng Nga để chạm vào thế giới của người kia, và tiếng Việt - nơi cảm xúc thật nhất luôn quay về khi lòng người không còn đủ bình tĩnh.Tình yêu của họ không ồn ào. Nó lớn lên xuyên qua những múi giờ vượt thời gian, qua cả những vĩ độ cao thấp trên bản đồ và rồi qua cả những buổi tối tuyết rơi, những chuyến tàu ra ngoại ô, những cuộc gọi nửa đêm và những khoảng lặng dài hơn bất kỳ lời nói nào.Nhưng khoảng cách luôn tồn tại. Không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là gia đình, tương lai, và những lựa chọn không thể cùng lúc giữ lại tất cả. Có những người đi ngang qua đời nhau để thay đổi cả một thành phố trong ký ức. Có những tình yêu không đi đến cuối cùng, nhưng cũng không bao giờ thật sự kết thúc.-Trích từ bản thể thực, nhưng không dũng cảm.…
Một ngày không ngã muốn ăn, hai ngày không ngã muốn xuyên đeo, ba ngày không ngã muốn ở, xe con không ngã chỉ để ý đẩy, người sống lấy, muốn truy cầu hạnh phúc. Sinh Hóa Nguy Cơ tiến đến rồi, cái kia lại thế nào á..., vẫn không thể làm theo còn sống, hơn nữa, sinh hóa trong thế giới không có cuộc thi, không có chức danh, không có quan chức, không có cảnh sát giao thông hướng xe của ngươi tử bên trên dán hóa đơn phạt, sáng sớm ngủ đến tự nhiên tỉnh, cũng không có thủ trưởng thông qua điện thoại đối với ngươi rống... Đây là cỡ nào hạnh phúc sinh hoạt ah. Cho nên, Vương Mập một nhà quyết định tại sinh hóa tận thế ở bên trong, vĩnh viễn cuộc sống hạnh phúc xuống dưới. Về phần Zombie, ta nhổ vào, ca liền chức danh trình báo còn không sợ, còn sợ Zombie?Tác giả: Tại nam phương đích mao đậuTình trạng: Đang raThể loại: Mạt thế nguy cơ_๑۩۞۩๑_Link_๑۩۞۩๑_ http://www.qidian.com/Book/2264319.aspxconverter: trang4matnguồn: tangthuvien.com…
Anh - Người con trai nắm quyền sinh diệt của gia tộc, lạnh lùng, khát máu.Cô - Một nhà thiết kế nổi tiếng đầy tài năng, thông minh, sắc đá cùng một thân phận ngầm bí mật.Nhân sinh vốn bởi đất trời nhưng anh không tin vào điều đó, chỉ tin vào bản thân, để đến khi gặp cô, anh nhận ra điều tuyệt vời nhất của đất trời chính là se duyên cho cả hai vào một ngày tuyết nhẹ hạt, gió trời lạnh lẽo. Cô lại là luồng ánh sáng ấm áp đến lạ, chiếu rọi nắng sáng toàn bộ lên cuộc đời đen tối của anh. Anh nhận ra, yêu vốn không có lợi ích, vốn không phải vờ vịt, mà là bản năng được gầy dưng bởi sự tin tưởng của cả hai.Rồi chuyện tình sẽ ra sao khi sóng gió triền miên đổ tới? Liệu sau cơn mưa trời sẽ sáng? Mời các bạn hãy cùng nhau theo dõi tình tiết truyện…
1/ VĂN ÁN- Tên khác: Cộng sự luôn thích tìm đường chết- Lý Ngôn Thành cho rằng, bản thân cậu ở thời đại học đã bồi dưỡng được hội anh em ngoan ngoãn nghe lời. Đắng lòng thay, mãi về sau, cậu mới phát hiện ra những người anh em ngoan ngoãn ngày nào đã trở thành một đám sói già chính hiệu.Hóa sói thì cũng thôi đi, thế mà ngày nào cũng nhìn cậu chằm chằm như nhìn miếng thịt ngon lành béo ngậy.Tóm lại, đây là câu chuyện về một cậu thanh niên cùng đám anh em râu ria hóa sói đi phá án.- Thể loại: Trinh thám, hiện đại, chủ công- Vai chính: Lý Ngôn Thành- Vai phụ: An Tường, Trương Hiên, Liêu Quần, A MạnP/s: Văn án nó lừa tình đấy!2/ LƯU Ý - Edit + Beta: Mèo già lười biếng - Nói không với tệ nạn đọc truyện rồi đem đi re-up khắp nơi! - Phi lợi nhuận, dịch chỉ đơn thuần là vì sở thích.…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…