subway | jeonrim
nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.…
nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.…
Author: Minako (@phuonganh2950)Thể loại: Shounen-AiPairing: Yami/YugiYu-gi-oh! Duel Monster là bộ truyện cũng kha khá nổi tiếng và anime thì hơi bị nhiều Season, hình như phần cuối là Season 5? Xin lỗi nhưng tớ cũng chưa xem hết anime của bộ này. Tớ rất rảnh rỗi nên hay lướt web, thấy cũng có kha khá fic của YGO, doujinshi thì cũng có nhưng mà ít có cái nào công khai trên mạng, toàn là hàng phải đặt mua. Thất vọng tràn trề. Fanfic của YGO đặc biết rất ít so với các A-M khác và đó chính là lí do làm tớ nổi hứng viết fic nàyCơ mà tớ nói trước nhé, ai dị ứng Shounen-Ai thì tốt nhất nên ra đi và đừng nên come back. Tớ không mún nghe lời phàn nàn nào của những người không thíc xem SA mà còn ráng đọc để rồi có cớ chửi tớÀ mà truyện của tớ chữ hơi nhiều ai dám tin đọc nổi thì cứ đọc. Vì tâm trạng tớ lúc thế này này lúc thế kia, lúc buồn ngủ lúc tỉnh ngủ, mà lại viết vào buổi tối lúc tỉnh ngủ, mà lại viết vào buổi tối nên nếu mạch văn không mạch lạc lắm thì xin mọi người bỏ qua…
Tên gốc: Từ quả bóng đến trái tim Tên đã đổi: Từ quả bóng tới trái tim Lý do đổi tên các bạn có thể nhìn thấy ở ảnh bìa. Phong được một bạn độc giả có tâm xin giúp dòng chữ của CP10 nhưng do tam sao thất bản, thay vì "đến", CP đã viết thành "tới". Vì sự trân trọng nét bút của CP nên Phong đã đổi luôn tên fic. Chuyện là thế đó. ^^ Một số lưu ý: - Đây là fanfic được viết theo thể loại đam mỹ kết hợp huấn văn nên mong là các bạn hãy nắm rõ thể loại trước khi đọc.- Fic là fic, chỉ là fic thôi, hư cấu là đương nhiên, tính cách nhân vật cũng khác, đừng đồng hóa hình ảnh nhân vật trong fic với con người thật của cầu thủ ngoài đời. Phong hoàn toàn không ý công kích, bôi bác hay xúc phạm bất cứ cá nhân hay tổ chức nào cả.- Phong không viết H, tuyệt đối sẽ không viết H nên nếu bạn nào có nhu cầu tìm một fic H thì đây không phải fic dành cho bạn. Gửi lời chào với vạn tình yêu.…
Chuyển verThể loại : HE, học đườngTruyện gốc: Trúc mã là ông xã tương lai Tác giả: Tiêudao2010…
Tên khác: Chỉ muốn lại gần em.Văn án 1:"Cậu là Tô Miên đúng không?" - Lục Trạch hỏi, giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng dịu dàng rất khó tả.Tô Miên hơi ngạc nhiên, cô khẽ nghiêng đầu: "Sao cậu lại biết tên tớ?"Lục Trạch khẽ nhướng mày, ánh mắt cậu ấy lướt qua gương mặt cô một cách chậm rãi, như đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu ấy khẽ cười, một nụ cười vừa có chút gì đó trêu chọc, vừa như đang thưởng thức:"Vì tất cả những điều tốt đẹp trên đời này, tớ đều muốn biết tên để gọi cho đúng."Văn án 2:"Tô Tiểu Miên!"Bước chân của cô khựng lại. Cái tên nghe vừa lạ vừa quen, âm điệu mềm mại ấy khiến cô ngơ ngác mất vài giây. Hình như... là gọi mình?Cô quay đầu lại, vừa vặn thấy Lục Trạch đang chạy bộ từ phía cổng trường tới. Cậu mặc đồng phục chỉnh tề nhưng lại toát lên vẻ phong lưu không giấu được, đôi mắt đào hoa lấp lánh ý cười dưới nắng.Tô Miên né tránh theo bản năng, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hoang mang: - "Tô Tiểu Miên? Cậu... đang gọi tớ đấy à?"Nhìn cậu cao lớn như vậy mà đeo chiếc cặp nữ sinh trông có chút buồn cười, nhưng biểu cảm của cậu lại cực kỳ nghiêm túc: - "Chứ ở đây còn ai tên Tô Miên sao?"- "Không.. Nhưng sao lại gọi tớ như thế, có hơi..""Tô Tiểu Miên, nghe rất mềm mại mà? Gọi như thế, chẳng phải giống như tớ đang dỗ dành cậu sao?""Hơn nữa, gọi tên thật nghe khách khí quá. Tớ không thích khách khí với cậu."--"Chúng ta đã có Wechat của nhau rồi, không phải là đã thân thiết hơn rồi sao?""Thêm WeChat là thân sao?" Cô thật sự khô…
Cuộc sống đi học của tui bi giờ ngoài đời thật, tưởng làm tiệm tạp hóa trò chơi mà thành công ty rối loạn y chang công ty thật luôn:)…
Chàng trai ấy là mối tình đầu, cũng là mối tình cuối. Thanh xuân đẹp nhất là vào năm 17 tuổi tôi biết được cậu cũng thích tôi. _TrNguynn_…
Trước khi gặp nhau, Chiêu Hạ chỉ mong cuộc sống bình yên trôi qua từng ngày.Sau khi gặp nhau, Đông Quý lại muốn cô xuất hiện trong tất cả những ngày tháng về sau.Mọi người đều nói họ khác nhau quá nhiều. Một người dịu dàng như ánh nắng đầu hạ, một người lạnh nhạt như cơn gió cuối đông. Thế nhưng chẳng ai biết rằng, dưới vẻ ngoài bất cần ấy, anh đã âm thầm đặt cô vào vị trí quan trọng nhất trong tim mình.Có lần Chiêu Hạ tựa đầu lên vai Đông Quý, nhìn cánh đồng hoa trải dài dưới ánh hoàng hôn rồi hỏi:"Anh nghĩ một lời hứa có thể kéo dài bao lâu?"Đông Quý không trả lời ngay. Anh nhìn về phía xa, nơi những cánh hoa đang tỏa sáng dưới ánh hoàng hôn"Cho đến khi nó trở thành hiện thực."Chiêu Hạ bật cười, bảo anh lúc nào cũng nói những điều khó hiểu.Nhiều năm trước, họ từng cùng nhau làm một trăm vì sao phát sáng và ước rằng sẽ mãi mãi ở bên nhau.Lúc ấy cả hai đều nghĩ lời ước đó quá ngây ngô.Cho đến khi thời gian trôi qua, họ mới nhận ra rằng...Có những lời hứa không cần thực hiện theo cách mình mong muốn, chỉ cần cuối cùng vẫn có thể gọi là "bên nhau".…
Một vài đoản văn mình đọc thấy rất hay và mình đã xin phép chuyển ver. Chuyển ver đã được sự đồng ý của tác giả @minhanhkatori98Couple: Jeon Jungkook x Park Jimin (Tuấn Chung Quốc x Phác Chí Mẫn) _yoo_nguồn: @minhanhkatori98…
Truyện ngắn Tác giả: thu_viet_tieuthuyet Thể loại: Girl Love (HE)Tên Truyện: Người Ở Sau Lưng Cậu Lâm Tịch Nghi chưa từng nghĩ rằng thích một người lại có thể kéo dài suốt cả thanh xuân.Từ năm lớp 10, cô đã yêu An Khuê -từ khoảnh khắc An Khuê đứng dậy vỗ tay khi cô suýt bỏ dở buổi biểu diễn guitar đầu tiên.Nhưng với An Khuê,Tịch Nghi chỉ là bạn thân.An Khuê thích Minh Triết.Minh Triết lại trở thành bạn trai của cô.Còn Trần Gia Huy -người luôn ở bên cạnh Tịch Nghi -lại là người yêu thầm cô.Một vòng tròn cảm xúc không ai đứng đúng vị trí.Tịch Nghi yêu thầm.An Khuê chạy theo rung động của mình.Gia Huy kiên nhẫn chờ đợi.Minh Triết vô tình trở thành trung tâm của mọi lựa chọn.Thanh xuân của họ không ồn ào,nhưng mỗi bước đi đều khiến trái tim lệch nhịp.Có những người ở rất gần,nhưng lại không thể chạm tới.Và có những người...phải mất cả một đoạn thanh xuân đau đớnmới nhận ra rằng:người mình yêu nhấtđã luôn ở phía sau lưng.…
Ngày đó anh vô tình gặp và ra tay cứu cô. Anh không ngờ cũng chính từ cái ngày định mệnh đó đã đẩy bản thân anh vào bao nguy hiểm. Trên thương trường, trong giới Hắc đạo anh là người tàn ác, lạnh lùng giết người không thấy máu. Ai nghe đến tên anh đều phải khiếp sợ. Nhưng đối với cô, anh luôn dành sự quan tâm đặc biệt. Hay nói đúng hơn người mà anh muốn dành cả cuộc đời này để yêu thương và bảo vệ.Vậy còn cô thì sao, cô đối với anh cuối cùng là như thế nào. Ngày đó cô xuất hiện trong cuộc đời anh chẳng qua là một kế hoạch đã được tính toán sắp đặt từ trước. Cô từ từ chinh phục anh khiến trái tim anh vì cô mà lỗi nhịp. Rồi khi anh nhận ra một sự thật đau lòng cô chính là nội gián, từ đầu đến cuối cô đều lừa gạt anh, xem anh như là thằng ngốc, một chút tình cảm dành cho anh cũng không có. Những lời ngọt ngào, yêu thương trước đây mà cô nói với anh chẳng qua chỉ là diễn kịch còn cô là một diễn viên xuất sắc. Một tổng giám đốc Trịnh thị có tiếng trên thương trường, một đại ca Hắc đạo khét tiếng như anh bỗng chốc trở thành một trò chơi, một con rối để người khác giật dây, chà đạp. Chỉ vì một chữ yêu, anh bỗng nhiên trở thành một thằng ngốc...Nhìn lại người con gái mà anh từng yêu thương, người con gái yếu đuối mà anh từng nghĩ sẽ dùng cả tính mạng, cả cuộc đời này để bảo vệ giờ chỉ còn một chữ hận. Phút giây biết được cô chỉ lợi dụng tình cảm của anh, tâm anh đã chết. Đến hôm nay khi lòng anh đã nguội lạnh cô lại muốn cùng anh làm lại từ đầu, xóa bỏ tất cả.…
Văn án: (Do chị Hàn Vũ Phi dịch https://www.facebook.com/translatorhanvuphi/ )Kiếp trước "Hai hàng nước mắt đem trả ngọc, hận lúc còn son chẳng gặp chàng", hắn nghĩ nàng cả đời nhưng không dám động thủ. Kiếp này, thái tử điện hạ quyết định cẩn thận từng li từng tý, ra tay phủ đầu.Biết hoàng hậu nương nương chọn Thịnh Trì Mộ, nữ nhi của Định Viễn Hầu làm thái tử phi cho mình, Nhậm Tư đã bi phẫn tuyệt vọng, quyết lấy cái chết để tỏ rõ quyết tâm. Lúc thái giám lấy bức họa của nàng ra, hắn đã đâm sầm đầu vào cột hôn mê bất tỉnh.Sau khi tỉnh lại, hoàng hậu nương nương đồng ý từ hôn, thế nhưng thái tử Nhậm Tư lại không kịp mặc quần áo chỉnh tề, chạy như bay than trời khóc đất đòi cưới cô nương Thịnh gia cho bằng được.Chúng cung nhân: Thái tử điện hạ, người đã quên mất bức họa đã bị người đâm vỡ ngực rồi sao!Truyện này nói về thái tử lưu manh mặt dày chinh phục thái tử phi lạnh lùng cao sang, nam chính trọng sinh, có chút quyền mưu nhưng không nặng nề, đa phần là ngôn tình sủng hài, đọc rất nhẹ nhàng, giải trí tốt. Kiếp trước là đôi uyên ương số khổ (chuẩn bị khăn giấy, đọc sẽ khóc), còn kiếp này ngược chết FA, ngọt đến sâu răng.…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…
Năm 17 tuổi, tôi thích một người con trai tên Dương Minh.Thích đến mức mỗi ngày đều cố gắng học giỏi hơn một chút chỉ để đứng gần anh hơn một chút.Thích đến mức chỉ vì một nụ cười dưới tán phượng đỏ mà tự mình bước vào mối tình đơn phương kéo dài suốt cả thanh xuân.Nhưng về sau tôi mới biết...Hóa ra ngay từ đầu, người anh nhìn thấy chưa từng là tôi.Chúng tôi gặp nhau dưới mùa hoa phượng năm ấy.Cũng chia xa dưới mùa hoa phượng năm ấy.Bảy năm sau gặp lại, anh nói anh hối hận.Còn tôi chỉ mỉm cười:"Xin lỗi, em có người trong lòng rồi."Mối tình đầu không hoàn mỹ.Anh cũng chẳng phải định mệnh của tôi.Nhưng anh mãi mãi là mùa hè đẹp nhất năm 17 tuổi ấy.…
«𝐨𝐫𝐢𝐧𝐢𝐪𝐮𝐞» ; về những cơn mơ, tức mọi thứ có thể viết.…
Thanh xuân vườn trường mờ nhạt, Thanh Xuân có mờ nhạt, có tiếc nuối, có đơn phương, có buồn, nhưng đó chỉ mới đầu của cuộc sống sau này mong rằng sau này cô gái ấy chàng trai ấy cười nhiều hơn vui vẻ hơn đừng vì thanh xuân của mình mờ nhạt hơn người khác, rồi lại mang khái niệm đấy sống tiếp phần cuộc sống sau này…
chỉ là tôi đang tập viết thôi.…