𝖕𝖞𝖘𝖞𝖈𝖍𝖔 ft.𝓈𝑒𝓊𝓁𝓂𝒾𝓃©
𝔀𝓮 𝓫𝓸𝓽𝓱 𝓴𝓷𝓸𝔀,𝓫𝓾𝓽 𝔀𝓮 𝓬𝓪𝓷'𝓽 𝓼𝓽𝓸𝓹 𝓽𝓱𝓲𝓼 ?…
𝔀𝓮 𝓫𝓸𝓽𝓱 𝓴𝓷𝓸𝔀,𝓫𝓾𝓽 𝔀𝓮 𝓬𝓪𝓷'𝓽 𝓼𝓽𝓸𝓹 𝓽𝓱𝓲𝓼 ?…
Ba năm trước, họ rời khỏi nhau trong im lặng.Ba năm sau, anh nằm trên bàn cấp cứu của cô - với bộ cảnh phục còn nhuốm mùi khói súng.Cô là bác sĩ.Anh là cảnh sát.Họ từng yêu.Chỉ là không ai đủ dũng cảm để giữ lại.Có những vết thương có thể khâu lại.Nhưng bên dưới lồng ngực, vẫn là một mùa đông chưa từng tan.…
Tên truyện: Trần Nhật Nam sao thế?Thể loại: thanh xuân vườn trường, duyên gáiVăn án:"Đời học sinh vốn chẳng dài, nhất là mấy năm cấp ba nhanh như chó chạy ngoài đồng. Năm năm tiểu học, bốn năm cấp hai, ba năm cấp ba. Bố tôi bảo rằng: "Nam à, hãy bay thật cao, thật xa, đem tới mát lành như ngọn gió phương Nam kia"...Nhưng khi tôi điền vào mục nguyện vọng trong hồ sơ là 'vận động viên nhảy dù', ông lại vác chổi đuổi tôi từ đầu xuống cuối xóm..."Truyện kể về một cô học sinh lông bông, cá tính mạnh, khác người nhưng xinh.Chính vì xinh nên mọi điều sẽ được tác giả tha thứ.Ps: để phác họa một câu chuyện đúng chất học sinh, truyện có một số từ ngữ khá chợ búa, bạn nào dị ứng có thể click back.…
Tên sách: Nàng mỉm cười bộ dángTác giả: Kya ÁThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Tiểu bạch, 1v1, HE.Editor: It's Me! Chính là mình đây mọi người có thể gọi mình là Chang, lần đầu edit truyện có gì sai sót xin mọi người bỏ qua cho ~~~ [ Văn Án ]Lần đầu tiên Phương Dục Trạch nhìn thấy Vi Y ở ban 16 là khi cô đang ghé đầu ngủ trên bàn học của cậu.Vì thế nên sau này Vi Y nhận được 1 tin nhắn: Ngủ trong lòng ngực tôi càng thoải mái, muốn thử không?
Lần đầu tiên gặp Hải Đăng, Linh Đan cho rằng anh chính là một cậu chàng "con nhà người ta" trong lời kể của bố mẹ thuở ngày bé, vừa giỏi vừa giàu, còn có danh xưng nào phù hợp với anh hơn hay sao?Đây là lần thứ bao nhiêu nhìn Hải Đăng rồi cô chẳng thể đếm nổi nữa, chỉ biết ánh mắt cứ vô thức hướng về phía anh, trái tim cứ vô thức trao cho anh những rung động như vậy thôi. Nơi đầu quả tim cũng đã sớm dành cho một người, Linh Đan sẽ đối mặt với tình cảm thời niên thiếu ấy của mình như thế nào!? Vũ Ngọc Linh Đan x Phạm Trần Hải Đăng-Ngày bắt đầu: 2/2/2024…
Đây là phần tiếp theo của bộ Phong vân Dương môn chi Tứ lang, nói về bạn Gia Luật Dục Ly Thù (Dương Tông Nguyên), con của Tứ lang và công chúa Liêu quốc. Tứ lang bộ Phong vân có cá tính mạnh nên bạn con trai này cũng không phải dạng vừa, hàng độc lạ, có tổ tôn, mẫu tử, phụ tử, ngọt nha. Mèo lại dính nghiệp, hàng hay auto drop 😭😭😭…
Author: Nhung PhạmThể loại: HE , hài , Đây là đoản mình nghĩ ra trong lúc rảnh rỗi . Mọi người đọc vui vẻ. Viết với mục đích phi lợi nhuận. Mục đích viết là đẩy thuyền ChangKi , tại ít truyện về couple này quá Note : + đừng mang ra ngoài nha ^-^ . Tại đoản cũng bình thường lắm _________Hết__________ _MítakaYoju_…
Một cuốn sách buồn theo như tâm trạng,một cuốn truyện đau như cảm xúc tâm hồn.Chỉ là chút kí ức lưu lại nơi đây giải tỏa cho chính mình và tìm kiếm kẻ cùng khổ ngoài thế gian kia.Cuốn tản văn cho nhưng ai thấy mình cần,dù vậy mong những điều tốt đẹp nhất sẽ tới với cả tôi lẫn bạn.Để khi đọc lại mong là hồi ức chứ chẳng phải tiếc nuối cho những người ở lại.…
- Tác giả: Túy Vũ Khuynh Thành- Thể loại: Đam mỹ, Huấn văn, Quân văn, 1×1, ngược thân ngược tâm, ngọt, HE- Tình trạng bản gốc: 8 quyển (hoàn)- Editor: Lạc NhiWordpress: https://lacnhi0ratho.wordpress.com/edit-huyen-lan-anh-hao-quyen-4-thoi-gian-hanh-phuc/…
Cuộc Sống Đâu Lường Trước Điều GìTình Bạn Có Thể Đến Rồi Đi hahaaaaa !!!!…
Đú đởn viết truyện. Mong mọi người chỉ giáo.…
Lười viết truyên dài quá nên ra đoản thoi :))Bìa: septemberlily_…
Suốt một năm qua nó đã đi tìm cho mình một câu trả lời về câu chuyện của chính nó...…
Đoản văn mị sưu tầm + cover + chế:)) Có gì từ từ chỉ bảo xin đừng mắng nhiếc mị, tội lém:v…
Đọc đi rồi biết…
Một số đoản văn do mình tự viết.…
Một mối tình đơn phương thời niên thiếu, khi tôi còn trẻ người non dại.…
Sau khi chứng kiến người mình yêu vì mình mà chết thì hắn đau lòng không thôi, mất Ai Cập, bây giờ cả người con gái mình yêu vì mình mà chết, hắn không còn thiết tha mà sống nữa, hắn cứ bên cạnh lăng mộ nàng, một bước cũng không rời xa. " Nếu có kiếp sau, ta nhất quyết cả đời cả kiếp bảo vệ nàng, yêu thương nàng, dùng tính mạng của mình để nàng một đời bình an…
Một kẻ mộng mơ, một kẻ si tình.Tình cảm chân thành, tình cảm hèn mọn.Người ta thường nói tình yêu vốn dĩ là mỉm cười uống rượu độc. Nhưng đối với những kẻ điên chút khốn khổ này đã là gì?Tóc đỏ ta bay trong gió, hận người đó không phải là ta._____Tác giả: Alayz (nhanvatquanchung)Thể loại: Fanfic, ĐN.…
"Nếu được trở về năm mười bảy tuổi, có lẽ tôi vẫn sẽ chọn gặp cậu. Chỉ là lần này, trước khi chúng ta quay lưng bước về hai phía, tôi nhất định sẽ nói rằng - năm ấy, tớ đã thích cậu nhiều hơn những gì tớ từng dám thừa nhận.Nếu bạn đã từng thích một người nhưng không đủ can đảm để nói...Có lẽ bạn sẽ nhìn thấy chính mình trong câu chuyện này.Tuổi mười bảy của Xuân Di bắt đầu bằng một chỗ ngồi cạnh cửa sổ và một cậu bạn ngồi phía sau tên Duy Minh.Từ những lần mượn bút, những tin nhắn chúc ngủ ngon, những buổi chiều tan học dưới cùng một chiếc ô, hai người từng bước bước vào cuộc đời nhau lúc nào chẳng hay.Họ đã từng nghĩ rằng chỉ cần còn gặp nhau mỗi ngày thì sẽ còn rất nhiều thời gian để nói hết những điều còn giữ trong lòng.Nhưng tuổi trẻ chưa bao giờ dịu dàng với những người chần chừ.Một lần hiểu lầm.Một lần ghen tuông.Một lần im lặng.Và những lời chưa kịp nói...đã đẩy hai người đi về hai phía.Nhiều năm sau, giữa dòng người tấp nập, Xuân Di vẫn nhớ rõ buổi sáng đầu tiên của năm lớp mười một.Ngày cô gặp Duy Minh.Ngày mọi câu chuyện bắt đầu.Và cũng là ngày định sẵn một lời hứa không bao giờ được thực hiện.Bởi có những cuộc chia ly không đến từ việc hết yêu.Mà đến từ việc cả hai đều nghĩ:"Để ngày mai rồi nói." Chỉ tiếc rằng...Không phải ngày mai nào cũng còn cơ hội.Một câu chuyện về tuổi mười bảy, về những rung động đầu đời, những lần ghen vu vơ, những giọt nước mắt lặng lẽ và hành trình học cách trưởng thành.…