Những năm tháng ấy tôi có cậu
SE nha. Đừng nhìn tên truyện, tôi viết cho vui thôi:)))…
SE nha. Đừng nhìn tên truyện, tôi viết cho vui thôi:)))…
Bảo An gặp cậu năm cô 12 tuổi , năm ấy là tròn một năm kể từ khi mẹ cô mất , và cũng là tròn một năm kể từ khi ba dẫn người vợ mới và đứa con riêng về nhà , cô chưa từng nghĩ ba sẽ yêu thương một ai khác ngoài cô và mẹ , nhưng giờ thì khác , ba người họ như một gia đình thực thụ , hoàn toàn coi cô là người ngoài.Cô gặp cậu vào một ngày mưa đầu tháng 9 , trời lất phất mưa , không nặng hạt nhưng dai dẳng, cậu đang ngồi một mình trước mái hiên tiệm tạp hoá , trên người đầy vết thương khoé miệng còn rĩ máu.Bảo An che cô bước lại gần mới nhận ra là Gia Hưng , cậu là hàng xóm nhà cô , gia đình thật sự rất bất hạnh , ba cậu mới ra tù thường xuyên rượu chè đánh đập cậu, mẹ cậu vì ngoại tình mà bị ba cậu đánh đến tàn phế 2 chân.Cô ngồi xuống cạnh cậu , không nói gì nhưng tay thì đưa sang một miếng băng cá nhân , cô lí nhí nói với cậu " anh ơi , anh bị thương kìa " cậu sững người , một câu nói nhẹ như chuồn chuồn lướt nước , hai con người, một lần tình cờ gặp gỡ đã đủ khắc ghi vào sâu trong tâm hồn 2 đứa trẻ ngày ấy đến mãi sau này.…
"Tình yêu của những năm tháng thiếu thời hệt như một cơn gió, không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận; Như cái tên khắc trên mặt bàn, sợ cậu nhìn thấy, lại sợ cậu không nhìn thấy.Yêu đơn phương là tại trong thế giới của một người, đã sống hết một đời của cả hai bạn. Yêu thầm chính là nói một vài chuyện không quan trọng với cậu, lại bóng gió nói một vài chuyện có liên quan đến cậu.Trong tình cảm thầm lặng ấy, trời đất rung chuyển điên bảy đảo tám, có lẽ cũng chỉ có bản thân biết mà thôi.Cậu hỏi tớ vì sao lại thích cậu ấy ư?Đơn giản lắm, bởi vì cậu ấy là người đầu tiên bảo vệ tớ khi tớ đến thành phố này.Cho nên, tớ cũng phải bảo vệ cậu.…
Đơn giản là OneShort.…
"Cậu xem tớ là hắn ta, tớ không quan tâm.. Cậu gọi tớ bằng tên hắn ta, cậu dùng thói quen của hắn ta để đối xử với tớ, tớ không quan tâm.. Dù ngày mai trời có sụp xuống tớ cũng không quan tâm, chỉ cần được ở cạnh cậu tớ sẵn sàng gánh cả bầu trời này.." - Khanh nói vậy làm hiên bật cười.…
Màu hồng - là ảo tưởng . Màu đen- là thực tế. 7 sắc cầu vồng hoà vào nhau như có nhạc điệu, làm thanh vang cho cuộc đời mỗi người. Vào đây hãy xem như tôi đang ngồi tâm sự với bạn.Đọc lướt qua như đang lắng nghe, bình luận chia sẻ về bạn nhé chúng ta cùng dừng lại để nói cho "người lạ" nỗi niềm của nhau.…
aaa…
Vấn nạn trẻ trâu, tự kỉ, atsm mà tui liệt kê. Thiếu hay sai thì cứ ném đá, góp ý. Chân thành cảm ơn…
Một câu chuyện vô cùng khó tin đã xảy ra với tôi. Tôi vô tình được một hệ thống xuyên không từ thế kỉ 23 lựa chọn trở thành vật chủ của nó, đồng thời tôi sẽ được sống lại thêm một cuộc đời thứ hai. Nhưng có vẻ mọi kí ức cũ của tôi đều không được giữ lại. Tôi trở về với con số O."Thật sự là không thể giữ lại được những kí ức tốt đẹp ư?"Hệ thống liền đáp: "Quyền hạn của tôi chỉ có thể giúp kí chủ không đông lạnh cảm xúc. Tất cả đều là vấn đề nguyên tắc."Trong lúc thi:Tôi: "Sự cảm nhận mạnh mẽ của tôi khẳng định đáp án này tôi đã từng khoanh."Hệ thống: "Có chắc là trước đây cô đã khoanh đúng không đấy?" Tôi: "..."Trong lúc đánh nhau:Tôi: "Kiệt sức rồi, mau tiếp thêm cho tôi 200% công lực!"Hệ thống: "Dữ liệu đang trong quá trình mã hoá."Tôi: "..."Cái định mệnh hạnh phúc cái cóc khô! Đợi đến khi tôi bị đánh bầm dập, hệ thống mới hiện lên như Bụt, bình thản nói: "Khả năng chịu đựng của tôi không thể vượt quá một cú đấm, dù sao tôi cũng chỉ là vật kí sinh, hạnh phúc của cô tự cô giành đi thôi."…
Ừm...một vài câu văn tâm tư mình muốn viết.…
" Này, chúng ta ngưng làm bạn thân với với nhau đi "" Sao vậy? "" Chúng ta yêu nhau luôn nhé!! "…
Mấy cái này là ta ngẫu hứng viết hoặc lấy ý tưởng từ cái gì đấy mà ta ghiền quá mà viết ra. Hành văn cũng tùy hứng và non nớt luôn nên là các hạ lượng thứ có gì góp ý nhẹ nhàng tềnh cảm nhé. Iu Iu các thiếm <3333Ta sẽ đăng cả lên page facebook: Safe trong chăn do ta làm ad nữa nên nếu các nàng muốn cập thích cách ta chém văn thì follow page để nhận thông báo sớm nhất nhé.https://www.facebook.com/safetrongchan…
Tác giả: Fegaris trại thương điênNội dung& ý tưởng: Boss ế Kỳ & Kuru mặt moĂn ké: đám còn lại Nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức. ***Thám tử tài ba Lapis xuyên việt. FBI lại có thêm một cộng sự mới đến từ nhà trắng. Nghe nói cô ta vô cùng tài giỏi, quyến rũ nhưng chỉ mới là nữ sinh mười sáu tuổi...Đoạn trích thứ nhất:Ngụy Thiên Tiên đưa tay che miệng mỉa mai cô:- Thiên kim thị trưởng Lưu Ly lại là nữ sinh lẳng lơ cùng một lúc câu dẫn ba bốn nam nhân hay sao?- Đánh chết! Mụ cô đản nhà mày! Bố nhịn mày hơi lâu rồi đấy con chó!- Mày đánh tao?- Bất kể mày là ai tao cũng tát cho vỡ mồm.Bà cô nhà này quá hung hãn.Đoạn trích thứ hai:- Ngụy Nhất Thiên, kia là nữ sinh cậu thích sao?Lam Vô Bạch nhìn sang nữ sinh với mái tóc đỏ quyến rũ đang một mình ăn trưa bên kia.- Phải.- Cậu nghe câu quân tử không cướp vợ bạn chưa?-........Hảo bạn tốt a.Đoạn trích thứ ba:- Hựu Quân Duy ....vị hôn thê của cậu.... đang.... đám nam sinh..... kìa- Đi, dám mơ tưởng đến người của tôi. Chán sống- À không là cô ấy đã đánh bọn họ bầm dập cơ.-.........…
Kể về khoảnh thời gian mình thích người ta thôi…
Chiếc xe đột nhiên nghoẹo một cái, thì ra là do Trần Lục Nam vừa mới bỏ một tay, chỉ để một tay giữ càng xe. Hắn thẳng lưng, vỗ ngực cái bộp, dõng dạc nói: " Mẹ nói thanh mai trúc mã là tớ sẽ phải chở cậu đi học mãi mãi, cho đến một ngày chở cậu về nhà tớ mãi mãi!"Nói xong hắn cười giòn tan... . Tôi nhìn thấy cả giọt mồ hôi qua lớp áo trắng mỏng trước mặt mình, chảy dài một vệt, cuối cùng thấm ra lớp áo, tan thành một chấm mờ mờ ở cuối lưng..Sau đó còn nghe tiếng thở dài yếu ớt: " Thật là bất công !Tôi đột nhiên lại thấy vui vẻ, chẳng thèm so đo với tên nhóc đó nữa.…