Ma Thu
…
Từ lớp băng vĩnh cửu bị đóng kín hàng chục nghìn năm, một dạng sống cổ đại được giải phóng. Xenon không xuất hiện như thảm họa tức thì, mà lan ra chậm rãi, âm thầm, tái cấu trúc sinh học của mọi thứ nó chạm vào. Những kẻ nhiễm không chết hẳn. Họ thay đổi. Cơ thể thích nghi, hành vi tiến hóa, bản năng săn mồi trỗi dậy theo một trật tự mới.Chúng di chuyển theo bầy. Biết kiên nhẫn. Biết hy sinh cá thể yếu. Mỗi bầy tồn tại quanh một con đầu đàn - kẻ không được chọn, mà được tạo ra thông qua giết chóc. Sức mạnh, trí khôn và quyền thống trị của nó là kết quả của một quá trình chọn lọc tàn bạo, nơi đồng loại trở thành bậc thang tiến hóa.Nhưng thế giới hậu tận thế không chỉ bị định hình bởi Xenon. Khi mọi cấu trúc xã hội sụp đổ, con người còn sống sót bộc lộ những mặt tối chưa từng được phép tồn tại. Lòng tin trở thành gánh nặng. Sự tử tế là rủi ro. Và bạo lực dần được hợp thức hóa như một bản năng sinh tồn.Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi hay hy vọng. Đây là một chuỗi những ngày sống sót làm xói mòn tâm trí, nơi ranh giới giữa con người và sinh vật bị nhiễm ngày càng khó phân biệt. Khi virus tiếp tục biến đổi, khi những con đầu đàn trở nên thông minh hơn, hung hãn hơn, câu hỏi duy nhất còn lại không phải là làm sao để tồn tại - mà là điều gì sẽ còn sót lại khi sự sống buộc phải thích nghi với bóng tối.(Câu chuyện này không có nhân vật chính chỉ có bạn và tôi cố gắng để tiếp tục sống)…
Đây không phải là fanfic và tôi không có ý định viết fanfic. Đây chỉ là chút tình cảm còn sót lại dành cho một flash xưa cũ, một thời kỳ hoàng kim đã qua. Tôi viết để nhớ rằng fandom đã không chết yểu để biến mất chỉ sau một đêm mà tất cả những ký ức vẫn sống lại, vẹn nguyên như ngày đầu. P/s: Vì Wattpad không có thể loại "tản văn" nên tôi mới chọn "fanfiction".…
Share nốt chiếc Đồng nhân Kumo edit tặng sinh nhật mình hihiEdit: KumoBeta: Muối…