Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm năm trước, họ chia tay vì một lý do không ai thèm nói rõ.Năm năm sau gặp lại, họ dùng những lời thoại sắc như dao cạo để chào hỏi nhau.Trong cuộc chơi của những người trưởng thành kiêu hãnh, tình cảm là thứ xa xỉ và yếu đuối nhất. Họ giấu đi những cái ôm rực lửa của quá khứ sau những bộ suit phẳng phiu và những tách cà phê lạnh ngắt. Nhưng càng đẩy nhau ra xa bằng lý trí, họ lại càng bị kéo lại gần bằng bản năng."Nếu anh ngáng đường tôi, tôi không ngại giẫm lên anh mà đi.""Được, vậy tôi đợi xem em giẫm lên tôi như thế nào."…
Nhưng thanh mai trúc mã của tôi thì lúc nào cũng rêu rao nó ở trường. Tôi ghét cậu ta, có lẽ là ghét tất cả mọi thứ thuộc về cậu ta. Nhà cậu ta cách nhà tôi ba căn nhà . Từ nhỏ chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng trải qua mọi vui buồn, cùng đến trường rồi lại cùng tan học. Cậu ta thường xuyên chạy sang nhà tôi và tôi cũng vậy.Đôi lúc tôi không hiểu nổi, một đứa con gái luôn nghịch ngợm, lúc nào cũng bày trò rồi hở ra là rủ tôi đi chơi, tại sao lại có thể học giỏi xuất sắc đến thế? Trong khi tôi ngày nào cũng cắm mặt vào sách vở mà không tài nào bằng được cậu ta. Ai cũng khen Trần Khánh An thông minh, nhanh nhẹn. Còn tôi thì thấy cậu ta không phải người nữa, mà là quái vật , người ngoài hành tinh rồi."Tớ thích cậu. Ban đầu, tớ cứ nghĩ đó đơn giản là sự ích kỷ của bạn bè, nghĩ rằng vì chúng mình chơi thân với nhau từ nhỏ nên lâu lâu tớ mới sinh ra ghen tuông với mấy người bạn khác của cậu. Nhưng không phải đâu ... Thực sự, tớ rất, rất thích cậu, Khánh Chi!""Đỗ Khánh Chi, tớ thích cậu!""Chẳng lẽ, cậu không cảm nhận được chút gì sao?""Đơn giản là tớ thích cậu thôi. Thích tất cả mọi thứ thuộc về Đỗ Khánh Chi."…
[Dạ Thiền x Ngỗi Tân] Tự Truyện Của HọTác giả: 李六一Bản gốc được đăng tải trên Lofter.Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đăng tải lại dưới mọi hình thức, xin cảm ơn!…
Quốc Bảo nhẹ nhàng đi ra phía sau tôi, nó không nói giọng khách sáo để nhường suất thi tài năng lại như những đứa khác hay làm. Thay vì cứ " tao như nào cũng được" hay hỏi "mày có muốn thi không?" làm tôi khó xử, nó nói:-"Tao thấy mày xứng đáng, Ly ạ". Giọng nói ấm áp, dịu dàng len lỏi vào trái tim tôi, dưới cái nắng dịu nhẹ mùa thu, dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn lại, tôi thấy hình bóng mình trong đôi mắt của Bảo thật xinh đẹp và đầy sức sống....@ Truyện có bản quyềnCó một số ngôn ngữ chửi tục, mang tính chất học đường Việt Nam. Mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé. Cảm ơn mn ghé truyện :3333…
Kịch bản được ghi chép lại dựa theo tiểu phẩm chèo Việc Làng -Trích Quan Âm Thị Kính .Vở chèo được biểu diễn trên sân khấu của nhà hát Chèo Hà Nội với sự tham gia chính của các diễn viên :-Nghệ sĩ Xuân Hinh ,Thu Huyền ,Quốc Anh ,Quý Mùi .... và một số diễn viên khác…
* Mình đã viết rất nhiều truyện, lần này mà ko ai đọc chắc mình xóa nữa quá. Mọi người à, ủng hộ mình dùm đi. Sẽ thể nào Khi kẻ theo dõi bạn là siêu sao nổi tiếng. Tôi lại là Fan của người đó nữa. Hừm ......... Phải nói tôi đã rất sốc. Nhưng ......... Khi gặp mặt anh chỉ nói tôi một câu. " Anh đã tìm em lâu lắm rồi ".Chuyện gì đây, tôi đâu có quen anh, từ khi nào tôi quen người nổi tiếng thế này.…
[ Thiên Niên Kỷ ...!] giống như một thước phim tua chậm về thời thanh xuân non nớt đơn thuần : khoảng thời gian mà mỗi chúng ta luôn muốn quay lại.Tình cảm, mông lung.Cảm xúc, hỗn loạn.Giản dị, in sâu.Không biết khoảng thời gian đơn thuần ấy chúng ta đã trãi qua những gì, chỉ là mỗi khi nhớ lại, ùa về là nối tiếc, là bồi hồi....Mãi đến sau này ta mới nhận ra....Thời thanh xuân đẹp đẽ ấy ...chính là giấc mộng cuối cùng của cuộc đời.…
Mùa hạ sang cùng mấy cái ôm cuối của gió xuân lạnh còn sót lại của Hà Nội cho ta cái cảm giác man mát của mấy bàn tay gió nhẹ lướt trên da, mơn trớn khiến Hà Nội rùng mình. Ở Hà Nội ấy, có con đường Phan Đình Phùng ngợp nắng. Đi trên mặt đá lục giác đó, ươm mình trong nắng sáng lấp ló sau tán cây như rọi từ cửa sổ. Tôi, thấy Huyền Anh- dấu phẩy trong một câu đơn độc, dấu phẩy thay cho một dấu chấm đứt quãng của cuộc đời tôi.…
Trở thành nông gia nữ? Phụ tặng nghiêm khắc lão nương một vị -- tự mình dạy học, gây sự sẽ bị cái chổi đánh pp; Mọt sách đại ca một cái -- phúc hắc thiên tính, lấy đùa chính mình làm vui; Nghịch ngợm nhị ca một quả -- bị đánh không ngừng, chuyên môn phụ trách “Sinh động” Không khí. Nhưng là, xin hỏi, một nhà đứng đầu cha, ngài tránh đi nơi nào?Quên đi, không có cha, còn có nương, hai cái ca ca bàng bên cạnh, ngày làm theo quá, Trường An nhậm ta sấm!…
tác giả: Tiểu NguyênCP: Bạch Ngọc Đường x Triển Chiêu Cao Hãn Vũ x Quý Tiêu BăngTa dùng một ngàn năm để nhớ người, người lại dùng một ngàn năm để quên ta.Triển Chiêu hay Quý Tiêu Băng: ai mới là cậu?Bạch Ngọc Đường, và Cao Hãn Vũ: cậu chọn ai?Trong tình trạng đói khát fic về Cao Hãn Vũ x Quý Tiêu Băng như hiện nay, ta chỉ có thể tự viết để thỏa mãn chính mình, cầu đánh giá, góp ý, nhưng không cầu đá, gạch, uhuhu…