Tề Phủ Gia Pháp: Thước Gỗ Sủng Tứ Nam Thê
Đam mỹ - huấn văn - ngọt sủng - có HPhu quân: Tề MặcĐại lang: Lôi HạoNhị Lang: Thẩm NgọcTam Lang: Ôn NhuậnTứ Lang: Bạch Tiểu Lạc…
Đam mỹ - huấn văn - ngọt sủng - có HPhu quân: Tề MặcĐại lang: Lôi HạoNhị Lang: Thẩm NgọcTam Lang: Ôn NhuậnTứ Lang: Bạch Tiểu Lạc…
Khang và anh An trong ngôi trường cấp ba…
"Anh Khang, tên của chúng ta ghéplại có nghĩa là an khang đó!" An giương đôi mắt long lanh ánh nước, trong suốt như ánh dương, phấn khích nói."Vậy sao." Khang khẽ đáp lại, vươn tay xoa xoa mái đầu mềm mượt của đứa nhỏ."Đúng vậy, trùng hợp đúng không?" An cười hì hì, vẻ vui sướng hiện rõ trên khuôn mặt non nớt.Phải, mong cho chúng ta mãi mãi an khang.…
Đại mạc cát vàng, tường thành vững chãi, dòng chảy lịch sử đã chôn vùi hình ảnh tươi đẹp của chàng thiếu niên năm nào....…
Cô nào đang cay cú tra cha thì nhảy bộ này nè, ngược tra cha đã lắm 😎Con ngược cha nhưng không hề đánh mất lương tâm, có thể gọi là hoàn OE, trả thù xong mạnh ai người nấy sống vui vẻ 😂…
Tác giả: Tướng quân (Đồng tác giả trọng sinh chi hắc hóa nhãi con)Đáng lẽ nay mùng 1 tu, hem up bộ này, nhưng thoai có hứng xả hàng, xả luôn rồi trốn 1 thể 🤣🤣🤣Mấy cô nói bộ trọng sinh cùng tác giả ngược hả, thiệt lão cha đó còn vô bờ được nha, còn ông này thì thôi thua, không phao nào độ nổi ca này 🤣🤣🤣. Hàng báo trước là tàn nhẫn ngược, ngược bất cận nhân tình, tuyệt không tình thân không cần phản ngược, không oánh nhiều gì đâu, chủ ngược tâm thôi nhưng đầu năm mấy cô hảo ngọt né đi kẻo khóc trôi nhà tui ra biển 🤣🤣🤣🤣Hàng hoàn, kết hay, phản ngược cũng okie, cá nhân tui khá thích văn phong tác giả này, kiểu gãy gọn súc tích không rườm rà, làm Qt cực mượt mà dễ đọc 😁…
Một câu chuyện ngắn, cốt truyện cũng bình thường, nhưng vào tay Đại điện hạ lại ra một hồi ngược tả tơi 😎…
Đi dò phần tiếp của Đông cung lệnh và Chư tất chi uyên thì ra bé này, quà cuối tuần cho các cô nhóe 😎…
Tiếc nuối. Một đời phụ tử đến chết cũng không tha thứ cho nhau.Sơ sơ thì ngược tới die thôi hà, cũng không ngược lắm, hàng này văn phong hay, coi cuốn nha 🤣🤣Tác giả: Một ly trà dưỡng sinh…
Truyện huấn văn thầy trò, hay nhe..…
Tác giả: Đại điện hạĐồng tác giả bộ Chí thượng sủng nịch. Tác giả này chuyên viết motip ngược - phản ngược - ngọt sủng, cha đa phần đều không tra. Tui rất thích tính cách bé Mộ Dung Khuynh trong bộ này.…
Bữa nay mèo giới thiệu cho các nàng một truyện rất hay nè:Truyện này là một chương ngoại truyện trong bộ Bỉ Ngạn Phụ Tử của bạn Lạc Nhi viết. Nội dung: huấn văn phụ tử, cung đình, SEMèo mèo rất thích câu chuyện này, nó cùng là nguồn cảm hứng cho mèo viết ra bộ "Phụ hoàng! Người đừng khóc" đó!…
❗Nữ công nam sinh con (không phải nữ tôn)❗️Thuần sinh ❗️Phi logic…
Một câu chuyện ngắn, nhẹ nhàng, vui vẻ, ấm áp thân tình, hoàn HE…
Vedette của tối ngày hôm nay lên sàn! Bộ này Mèo không review mà hân hạnh mời mấy cô tự nhảy vào cảm thụ nhóe 😘😘😘P/s: Cô nào từng coi bên nhà cô Lovesdanmie rồi hăm được làm lộ bài của Mèo nhe hơm, để đấy cho các nàng mới nhảy vào nào 😆😆😆Hàng hoàn rồi, coi không bị cụt hứng, xin mời xin mời 👏 👏 👏 ❤️…
Oneshot ngắn về couple em thk nhất(CHANBAEK). Ai không thk huấn văn vui lòng click back, không nhận gạch đá!Chúc mọi người đọc truyện zui zẻ💙💙…
Hàng này có chút ít yếu tố đam mỹ, nhưng không ảnh hưởng cốt truyện nên Mèo cho lên, có 2 cặp phụ tử, tất cả đều ngược, đã hoàn, HE.Hàng đời đầu, HE hơi gượng, chứ mấy hàng lày mèo tui ủng hộ SE kkkk…
"Tao nhã hợp quân tử. U lan chất lạ thường. Quân tử ấy là ngọc. Nước lan là danh hương."Hạ Lan có một giấc mơ. Trong mơ, cậu vẫn là hoàng tử nhỏ có đủ cả phụ hoàng lẫn mẫu hậu. Mỗi buổi sáng, cậu và thư đồng Đỗ Trung sẽ cùng nhau đi học; mỗi buổi chiều, cậu sẽ bày trò nghịch ngợm cùng chơi với Đỗ Trung, dù kết quả thường là hai cậu bé phải chịu trách mắng một chút. Mẫu hậu cười hiền lau đi nước mắt cho cậu, phụ hoàng hừ lạnh giả vờ nghiêm khắc bảo cậu đừng hòng nghĩ đến việc trốn học nữa, nếu không lại chịu tội. Thỉnh thoảng, Hạ Lan sẽ được gặp Quỳnh Hoa, con gái của Lý thượng thư cũng là một người thầy của cậu. Hạ Lan để dành một món điểm tâm ngon lành, chăm chút một nhành hoa tươi, bối rối nhét nó vào tay cô bé con, hoàng tử nhỏ vậy mà lại biết ngại ngùng đấy.Hạ Lan ngồi trên vai phụ hoàng, ung dung nhìn xuống giang sơn vạn dặm. Phụ hoàng khoác lên người cậu y phục của thái tử, chậm rãi ôm cậu vào lòng mà ghì chặt. Thịnh thế này để dành cho cậu, trái tim phụ hoàng là nhà của cậu.Diệp Lan tỉnh giấc, một kiếp người đã trôi qua. Hóa ra, Hạ Lan không còn nhà để về. Diệp Lan đời này chỉ cầu bình an cùng người nhà trải qua năm dài tháng rộng. Con tạo xoay vần, Diệp Lan tập tễnh bước trên con đường khúc khuỷu, cảnh cũ vẫn còn mà người xưa đã mất, năm tháng che giấu bí mật kinh thiên, sương mù giăng kín lối về, chỉ sợ bất cẩn ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.…
Hơi không vui vì có cái truyện mà phải đăng đi đăng lại mãi. Wattpad dạo này tửng quá = ))…