dclm khtv tr11
…
mùa mưa có ô, mùa khô có quạt. vậy bốn mùa thì có gì? bốn mùa thì có em, đi qua xuân hạ thu đông, mỗi ngày đều là ngày yêu.…
chuện này thì viết tùy hứng è cũng chưa biết HE hay SE nữa nên là tới đâu thì tới nhaaaa…
•Chú là ai vậy ??•Là ba của nhóc đó!Phải anh ta muốn dành lại đứa con của tôi , tên tổng tài kiêu căng đó là một người có bệnh !…
(dựa trên đời thật của BrightWin nhưng tất nhiên là không hoàn toàn giống)các tình tiết trong truyện đa số toàn là thêm thắt tưởng tượng,không mang ý nhạo báng hay bôi xấu bất cứ một ai…
lần đầu viết truyện xin mina đừng ném đá TT_TT truyện nói về Thiên Thảo - Đệ nhất sát thủ Có một quá khứ ko mấy tốt đẹp chứ ko thể nói là vô cùng tồi tệ Từ nhỏ cả gia đình bị sát hại , chứng kiến cảnh gia đình bị giết hại cô mang lòng thù hận sống như một cái xác vô hồn được tổ chức nhận nuôi huấn luyện thành một cổ máy giết người ko nương tay nhưng có ai ngờ sau vẻ mặt lạnh lùng lại là một hủ nữ chính hiệu Ko may cho cô vì một lần bình luận xấu về truyện " Nữ chủ tung hoàng mạt thế" mà xuyên vào nam phụ của truyện hazi trớ trêu thay thể loại đam mỹ, 1x1 Tủ lạnh trung khuyển công x ngạo kiều nữ vương thụ…
Fic lấy ý tưởng dựa trên bộ phim Một lít nước mắt đã từng chiếu trên HTV3. Bộ phim là 1 câu chuyện có thật kể về cô bé 15 tuổi người Nhật- Kito Aya. Aya phát hiện mình bị mắc phải căn bệnh quái ác mang tên Spinocerebellar Degeneration (bệnh thoái hoá dây sống tiểu não) năm 15 tuổi - cái tuổi mà ta vẫn còn bao ước mơ, bao hoài bão cần thực hiện. Căn bệnh này làm cho người mắc phải sẽ dần dần mất đi khả năng sinh hoạt cũng như khôngthể nói chuyện, và sẽ dần dẫn đến cái chết. Người xem phim khóc không phải vì đây là câu chuyện tình buồn như phim Hàn, mà họ khóc vì ý chí, vì sự kiên cường, vì nghị lực sống của Aya. Cô bé mỗi ngày đều viết nhật kí và nhật kí của cô luôn đều đặn được đăng báo, tiếp thêm ý chí và sức mạnh cho những người mắc phải căn bệnh giống mình. Cuốn "Nhật kí nước mắt" của cô đã được in và xuất bản trên hầu khắp thể giới, lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của người đọc cũng như tiếp thêm nghị lực sống cho hàng vạn người. P/s: PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDIT…
Với người khác, đây là một bài văn xuân rất ngắn và bình thường, song, với tôi, nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng; bởi vì nhờ có bài văn này mà tôi mới phát hiện ra rằng ẩn sâu bên trong con người mình là một năng khiếu văn chương thầm kín trước đó mình chưa từng phát hiện.Thời điểm viết ra những dòng cảm xúc ngắn ấy, mục đích của tôi chỉ là viết vu vơ cho có để gửi vui cho hộp thư chương trình "Thay lời muốn nói" của HTV, không ngờ nhờ lần viết văn trong tâm trạng thoải mái, không gò bó với chủ đề mình yêu thích và không nặng nề chuyện điểm số như làm bài ở trên lớp, tôi hiểu rằng hóa ra xưa giờ mình dở văn chính là vì nguyên nhân này.Khi viết văn một cách máy móc để "đối phó" với giáo viên với những yêu cầu đề bài khô khan mình không hứng thú, mình sẽ không bao giờ viết hay được vì không đặt tâm hồn mình vô đó, còn ngược lại, mình sẽ khám phá ra rằng bản thân không hề dở văn, vì vốn dĩ mình là một con người lãng mạn mà.Hơn 7 năm rồi kể từ lúc "Dịu dàng sắc xuân" ra đời, giờ đây, khi đã sáng tác ra rất nhiều tác phẩm văn học từ truyện ngắn, tiểu thuyết cho tới thơ ca, tôi thấy mình đã đi được một chặng đường rất dài từ cột mốc năm nào. Lúc đó, có nằm mơ tôi cũng không dám tin rằng khoảng thời gian này 7 năm sau, tôi lại gắn liền với công việc sáng tác văn học như thế. Thật là một kỳ tích với một học sinh từng thi lại... môn ngữ văn năm lớp 7!…
a short prayer pierces the heavens…
đọc đi rồi biết nha=))…
Có lẽ ở một thời điểm khác , chúng ta đã là của nhau ?Vy đã leo lên đến tầng thứ 42 của những tòa nhà lấp lánh, nơi cô có tất cả: danh vọng, tiền bạc và sự ngưỡng mộ. Nhưng khi đứng ở đỉnh cao đó, cô chợt nhận ra dưới chân mình chỉ toàn là vực sâu. Cô đã chạy quá nhanh, nhanh đến mức đánh rơi cả người đàn ông duy nhất từng ôm lấy cô giữa những đêm đông buốt giá.Hoàng vẫn ở đó, dưới những bậc thềm cũ kỹ thấm đẫm nước mưa, ôm giữ đôi giày sneaker đã sờn rách và một tình yêu không còn nhịp điệu. Anh chọn cách "giậm phanh" để được sống, còn cô chọn nhấn ga để rồi lạc mất chính mình.Một cuộc gọi nhỡ lúc hai giờ sáng. Một cái chạm mắt tình cờ dưới ánh đèn neon trắng lóa của cửa hàng tiện lợi.Liệu chúng ta thực sự "sai thời điểm", hay chỉ là đã quá mệt mỏi để cố gắng hiểu nhau một lần nữa?Một câu chuyện về sự cô đơn công nghiệp, những đôi giày không còn cùng nhịp, và hành trình tự chữa lành giữa lòng đô thị rực rỡ nhưng lạnh lẽo.…
Ai mà biết được chủ nhà của Win lại là ngôi sao hạng A Bright Vachirawit Chivaaree chứ? (theo trí tưởng tượng của tác giả)…
Những câu chuyện nho nhỏ về BrightWin do tui nghĩ ra!Lưu ý: không tình tiết nào là thật trong truyện hết tại vì là trí tưởng tượng của tui thoi! "Chỉ có tình cảm BrightWin là thiệt nhó!"…
em, tôi và rakas…