LTTT ( Vu Than ) Q6 367 - Q7 21
…
.…
Thể Loại : Xuyên không, không gian , nử cường , sủng ,he, 1v1Lần đầu viết truyện mong các vị đọc giả bỏ qua sơ xót, có gì cmt góp ý Thanhk you…
urg....lần đầu luận bất thành văn như này, có gì mọi người cứ nói thẳng nhé 💖warning: lowercase, sẽ không bao giờ có H đâu, vì mình không biết viết với ngượng lắm kkk, chắc là cũng không có chủi thề nhiều, có nma ít, chắc thế. hơi ooc 1 chútttttttt xíuuuuuuu…
Ban đầu là cô yêu hắn! Kiên nhẫn dịu dàng từng chút để mong hắn có thể quan tâm mình một chút! Chỉ mong hắn ít nhất liếc nhìn cô một cái...nhưng mong ước của cô mãi mãi là hư ảo vì trong tim hắn mãi mãi bị hình bóng của người con gái đó chiếm giữ và...Nhưng Rồi khi hắn bắt đầu rung động và yêu cô thì...cô lại tìm mọi cách dày vò hắn! Trả thù hắn! Cô...hận hắn! Nhưng việc hận, trả thù hắn cũng đồng nghĩa với việc tim cô ngày càng ngày càg rất đau!! Vì cô vẫn còn rất yêu hắn nhưng tình yêu này lại bị hận thù tạm thời che lấp đi...Liệu cô có bỏ thù hận và yêu hắn một lần nữa ko!?Tại sao cô yêu hắn nhiều đến mức có thể chết đi sống lại cũng chỉ để...yêu hắn mà bây giờ lại hận hắn đến thế!? Và nhiều biến cố xảy ra vs tình yêu của cô và hắn nữa!Hãy cùng theo dõi chuyện nha:))P/s: tớ là một fan rất rấtttt cuồng Ngôn Tình nên hôm nay liều một phen viết Ngôn tình để thoả trí tưởng tượng và tình yêu ngôn tình của tớ, dù bik rằg có thể "thu thập" đc nhiều gạch xây nhà:)) và nhiều sai sót! Hãy ủg hộ tớ và bỏ qa sai sót cho tớ nha:)) love all:)…
mới lần đầu viết yuri…
Xem rồi btttt…
Đọc đi rồi bietttt…
Copy để học bài…
" Ta còn nhớ vào mùa xuân năm ấy Ta và chàng đã gặp nhau Nơi cuối xuân mùa hạ Ta đã trót thương chàng "…
- Sơn Hữu Mộc Hề, Mộc Hữu Chi/ Tâm Duyệt Quân Hề, Quân Bất Tri. < tạm dịch : Núi có cây, cây có cành / lòng thiếp theo chàng, chàng biết chăng? > - Văn án : Tôi tên là Trần Thiên Minh Nguyệt , 26 tuổi, vẫn chưa có người yêu. Gia đình tôi cũng bình thường lắm, bố tôi là ông chủ tập đoàn K&N, còn mẹ tôi là nhà thiết kế nỗi tiếng trên thế giới. Tôi là một nữ sát thủ, nói sát thủ vậy thôi chớ tôi toàn chế vũ khí, độc dược và lâu lắm Boss mới cho tôi thực hiện việc giết người. Một ngày, tôi bị xuyên không vào cuốn tiểu thuyết má chó của con nhỏ bạn thân tên là Huyền Hiền. Thật là cẩu huyết mà, nhân vật phụ tên đẹp " Lam Thủy Thiên " tên đẹp thế mà vừa damdang vừa ngu nữa! Thật muốn bùng cháy mà. Tôi đã rất tức giận ném cuốn sách đó đi và đi tắm. Ai ngờ đâu, dẫm phải cục xà phòng mà lộn nhào chết đi 1 cách lãng cmn xẹt :v Thật khốn nạn mà!!!!! - Đôi lời TG : văn chương còn gà, kỹ thuật vẫn chưa điêu luyện, có mấy câu nói tục nên mn thông cảm :3…
Viết ngắnnnnẾu có deadlineeeeKhi nào thèm ngọt sẽ viếtttt ( hoặc sẽ ngược dầnnn=)) )Tôi viết tệ, mong đừng chê, huhu…