Nhược tương ly
…
hello , dòng họ của con Miu5656 đây .Tui cx mún vít truyện nên , thử xem sao , ok zô truyện nx_________________________________________[ Butt ]này Tulen ta từng rất iu ngươi . Nhưng ngược lại ngươi lại khiến ta đau .[ Tulen ]tôi là thần , cô là ác quỷ ! Ta ko đến vs nhau đc đâu…
Thật ra lúc đầu chỉ là Oneshort để thõa mãn thú tính của tui sau khi xem đoạn gift của XiHong trong STTTnhưng vì thế nào sau khi xem PTHHVNS2 xong bị quắn não muốn viết nhiều hơn cho nên thành ShortFic luôn :))Enjoy~~~~~~~~…
i loveuforever.…
có những cơn mưa chẳng bao giờ chịu ngớt...…
Tác giả:Độc Bạch Đích , Tiểu Mã LệThể loại: Hiện đại, HE, ngọt, Sủng, Hào môn thế gia, Ngược luyến, gương vỡ lại lành, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyênCô cùng anh đã từng một lần mặn nồng.Đến khi tương ngộ, cô đã có chồng, với anh như không quen biết. Trước mặt anh, cô chỉ biết co lại lùi bước, âm thầm nhẫn nhịn.Còn anh, anh lần nữa yêu cô, ép cô ly hôn, giành cô về với vòng tay mình.…
........Cái nắng tháng 7 nóng như thiêu đốt, trên con đường nhỏ rợp bóng cây xanh chẳng có mấy người qua lại, xa xa có một bóng người đang phóng xe vun vút An đang vừa lái xe vừa ngâm nga vài câu hát bỗng thắng gấp - Xẹtttttt Lốp xe ma sát với mặt đường tạo nên âm thanh, xe dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ.Đăng vừa đuổi kịp, thấy cô dừng lại cũng dừng lại hỏi. - Sao vậy? - Đăng có thấy nóng khôngChưa chờ được Đăng trả lời An lại nói tiếp " Trời nóng vậy mà được ăn cái gì mát mát thì tuyệt vời luôn" -" " - Muốn ăn gì? - Sữa chua?Đang chuẩn bị công kích việc cậu không biết mình muốn ăn gì thì Đăng đã tự trả lời, An đành ngượng ngùng gật đầu khẽ " ừm " một tiếng xem như đồng ý.Thấy cô như vậy, Đăng dường như đã nhìn quen nên cũng không nói gì chỉ là khoé môi khẽ nhếch lên, cậu dựng xe sang lề đường rồi bước vào cửa hàng.An đứng chờ một lát rồi Đăng đi ra, cô vui vẻ nhận hộp sữa chua Đăng đưa tới cười đến hai mắt cong cong - Cảm ơn Đăng!Nhìn cô vui vui vẻ vẻ đem sữa chua lột vỏ đầu lưỡi hồng hồng khẽ liếm lớp sữa chua dính trên vỏ tựa như cún con mới tập ăn Đăng không được tự nhiên mà rời tầm mắt đi hướng khác. Chờ cô ăn xong lúc ngồi lên chuẩn bị đi tiếp Đăng bỗng nói - Lần sau không được đi nhanh như vậy, cũng không được phanh gấp. Nguy hiểm.Đăng nói rồi phóng xe đi.An ngâu ra một lúc nhìn bóng lưng của cậu dần xa mới hoàn hồn đuổi theo - Chờ An vớiiiii _______________…
Đây là Bl ai ko thik có thể out. Nhận xét, góp ý là tg mừng lắm nhưng chê thẳng mõm là cúttt.…
đây là truyện đầu tay mong đc mn ủng hộ truyện kể về một cô nàng cá tính , lạnh lùng và một chàng trai coolbboy gặp nhau và truyện truyệntrả thù cuả n9 .…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về tình yêu đan xen tình cảm gia đình của hai thiếu niên cách nhau 6 tuổi.Công năm nay học lớp 10, nhỏ hơn thụ 6 tuổi, là một câu chuyện của một niên hạ công vốn từ nhỏ đến lớn chưa hề định ra mục tiêu cho riêng mình, chưa từng vì tương lai của bản thân mà suy nghĩ,nhưng vì một người khác lần đầu đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi mình muốn làm gì và mình muốn trở thành người thế nào.Thụ năm nay 22 tuổi, lớn hơn công 6 tuổi, lớn lên trong một gia đình tình cảm hạnh phúc. Nhưng vì một biến cố mà phải ngừng việc học, muốn làm một đứa con trai giúp ba mẹ cáng đáng việc nhà. Từ nhỏ đến lớn luôn tự đặt ra mục tiêu cho bản thân, làm việc gì cũng có kế hoạch và ước mơ sau này sẽ làm một bác sĩ khoa nhi. Nhưng vì đúng lúc ấy gặp một người mà thay đổi kế hoạch, cuộc đời rẽ sang một bước ngoặc chưa bao giờ sẽ nằm trong kế hoạch. Lần này, cậu vì một người, mà dám đối diện với bản thân mình. Cậu nhận ra, là một người đàn ông trưởng thành, ngoài trách nhiệm với gia đình ra, thì cũng phải có trách nhiệm với người yêu mình. ☆Tôi là tác giả, tôi là một người luôn không kiên trì với bất kỳ cái gì. Nên không đặt nghệ danh bây giờ. Đôi nét về thuộc tính công thụ, lúc viết những dòng đầu tiên tôi đã hình dung ra nhân vật trong đầu mình, và đã có hình mẫu sẵn, nên trong quá trình đọc các bạn sẽ cảm thấy tính cách công thụ có chút quen mắt, tôi biết các bạn hình dung đến ai và tôi nói luôn các bạn nghĩ đến ai thì chính là người đó, không sai. Về việc tôi sẽ kiên trì hay không tôi k…