Các Người Hối Hận Ư ? Quá Muộn Rồi !
Tôi tên là Lục Ngọc Băng là chủ một công ty thời trang.Đồng thời cũng là thủ lĩnh của bang " Soái Tỉ " vậy mà từ một người có được hạnh phúc mà ngày hôm nay lại là một cô gái thảm hại bị chính tay người yêu và bạn thân 9 năm trời mình coi như người thân lại đâm một nhát dao vào tim mình.Và khi mở mắt lại lần nữa lại thấy mình ở một nơi quái lạ....…
[ChanBaek] Love and Hate
Auther: Mèo ĐiênPairing: ChanBaek with Kpop =))Raiting: G (có NC-17 cháu sẽ báo :v)Category: Sad, romance, HE or SE (tùy tâm trạng :3)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về ta (mặc dù muốn lắm TT^TT) nhưng số phận trong fic này là phụ thuộc vô ta *hahaha - cười nham nhở* Note: Yêu cầu không đem fic đi nơi khác ="= mặc dù nó chẳng hay nhưng là công sức của ta Summary:- Tình yêu ...- Hận thù ...- Cái chết ...- Máu ...Liệu hai ta có thể bất chấp tất cả, vượt qua mọi hiểm nguy, thử thách ... để đến với nhau ...Liệu chữ "HẬN THÙ" sẽ được xóa bỏ nếu "TÌNH YÊU" ta đủ lớn để vượt qua nó ...Liệu "CÁI CHẾT" sẽ giúp ta hiểu nhau ... Liệu "MÁU" sẽ là liều thuốc của đôi ta ...- Tôi gặp anh trong một buổi trưa đầy nắng. Khuôn mặt tưa như thiên sứ, bờ môi dày nhếch lên như đang suy nghĩ điều gì, cặp mắt màu nâu nhìn nơi xa xăm có nỗi buồn xen lẫn lạnh lùng. Thân hình cao lớn của anh, cái nhếch mép lạnh nhạt ấy như làm tim tôi lỗi nhịp. Thế rồi một ngày kia, chúng tôi trở thành bạn bè, mối quan hệ nhanh chóng thay đổi từ BẠN sang NGƯỜI YÊU. Cứ tưởng rằng ''HẠNH PHÚC" mãi nhưng không ... anh lại chính là ... Có lẽ kiếp này tôi và anh không thuộc về nhau rồi, thật buồn cười, tại sao lại có thể yêu anh, tại sao anh là kẻ đó, tại sao ông trời lại cho tôi gặp anh, tại sao lại để chúng tôi quen nhau, yêu nhau, để rồi phải chia lìa ...- Buổi trưa hè hôm ấy tôi đã gặp em, người con trai có thân hình nhỏ bé nhưng kiên cường, người đem đến cho tôi niềm tin hi vọng. Mỗi khi em cười tôi như tìm được ánh sáng trong tim, tôi rung động khi bờ m…
NHỮNG THÁNG NGÀY TRÊN GHẾ NHÀ TRƯỜNG
Trong khoảng thời gian hè tôi không đi bất cứ hoạt động hè nào của trường, nên để bù đắp tôi quyết định đi vào ngày cuối cùng, cũng là hoạt động cuối của sinh hoạt hè.Tuy lười nhưng vẫn lết tấm thân này dạy vào lúc 5h sáng sửa soạn đến 6h 30 xuất phát.…
nữ hoàng lạnh lùng
đây là truyện đầu tay mong đc mn ủng hộ truyện kể về một cô nàng cá tính , lạnh lùng và một chàng trai coolbboy gặp nhau và truyện truyệntrả thù cuả n9 .…
Gửi Người Ở Cuối Đồng Hoa Vàng
Cho đến ngày hôm nay, khi dư vị cũ lại vương nhẹ trên cổ áo người con trai xa lạ ấy, tựa như một ký ức ngủ quên vừa tỉnh giấc. Ảnh đẹp thật và anh cũng đẹp nữa. Tôi lén lấy một góc núi non phía xa, nơi thấp thoáng 1 cây ngô đồng đang nở hoa, lại lén nghiên về phía anh - nam nhân mặc quân phục đang mỉm cười trong ánh nắng " Tách "Đó là bức ảnh cả đời tôi không quên được !--Anh vẫn không về.Tin báo đã đến từ tối hôm qua: tổ tuần tra biên giới nơi anh dẫn đầu phát sinh nhiệm vụ mở rộng, thời gian chưa rõ.Không có một lời nhắn gửi nào.Thứ duy nhất tôi để lại là một tờ giấy nhỏ, gấp làm tư, đặt ngay ngắn dưới ngăn gỗ phòng trực. Không có lời lẽ tình cảm, chỉ là vài dòng chữ:"Em viết thư này không phải để nói điều gì đặc biệt, chỉ là... không muốn rời đi mà không nói lời chào tử tế.Cảm ơn vì đã không để em lạc lại giữa rừng hôm ấy. Chúc anh luôn mạnh khoẻ..Ký tên - Tao Đàn. "…
TRONG BÓNG TỐI
ai cũng muốn có tình yêu công khai nhưng chúng tôi thì lại không thể có được,dư luận sẽ tàn ác nếu chúng tôi công khaiKookV…













