[ ATSH ] Chàng Và Tôi !
Đây là câu chuyện mình viết về cuộc sống đời thường chung 1 căn chung cư họ sống vui vẻ bên nhau mặc kệ thế giới xô bồ ngoài kia…
Đây là câu chuyện mình viết về cuộc sống đời thường chung 1 căn chung cư họ sống vui vẻ bên nhau mặc kệ thế giới xô bồ ngoài kia…
"Sống là để còn nhau...!"…
Đây là fic chuyển ver.Sẵn sàng xoá khi tác giả yêu cầu.…
"anh tự nhiên thèm trà sữa tiệm kế bên quá""mày thèm trà sữa hay thèm nhân viên quán kế bên?""hừm, cả hai ạ"…
" hiếu ơi, sao mèo cũng cao mà đứng với hiếu mn cứ trêu thế.. mèo hong thích đâu, người ta lớn rồi mà"" chân thì có một mẩu, miệng thì cứ chu chu, lại còn hơi tí là dỗi với đòi bế mà cứ đòi làm người lớn"…
"Em không sợ ma à?"" em không"" ơ thế mày diễn để lừa anh à"" đâu có, em diễn để ôm anh"…
ngôn từ mất kiểm soát.…
Ta gặp nhau là duyên phận, đến với nhau cũng là duyên.AllxAll Cp nào cũng có phần 🫶 Chíp bông chíp bông không có plot sâu xa. ❤Do thấy được sự đáng yêu của những anh trai, dù trình văn vở kém cỏi nhưng vẫn thích đu càng các anh, viết những oneshot nhẹ nhàng tình cảm để thỏa mãn bản thân...…
một thế giới mà các nữ sinh của những ngôi trường danh giá đụng độ lẫn nhau, có thể là sự tương trợ, có thể là đâm sau lưng, hay là tình cảm non nớt đang dần nảy sinh?…
chuyện thường ngày tại một khu phố nhỏ ở sài gòn.ooc, văn xuôi warning: không đủ 30 anh trai; tất cả câu chuyện ở đây đều là hư cấu.…
Những chiếc fic nhỏ xinh về otp của tui trong ATSH nheeHashtag chỉ là một số thôi nhé, nếu lỡ sau này tui có vã thêm cái nào nữa thì mình lại thêm nhé các tình iew 🫶…
Chung cư rất yên tĩnh nhưng từ khi có 30 thuê chung căn chung cư thì bây giờ chung cư toàn những đứa báo thủ,nhất là những người genZ và 2k…
summary:một ngày nào đó, trần phong hào bỗng nhận ra, anh chưa bao giờ bị ướt vai khi đứng chung ô với thái sơn.---• title: chung ô.• author: @znjery on wattpad.! warning: lowercase, ooc.không dùng cảm xúc đối với nhân vật trong truyện để áp lên người thật.enjoy your meal <3…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.bạn thời thơ ấu, anh hào đi du học, xa là nhớ gần nhau là cười…
"Em ghét những lời hứa, bởi vì những lời hứa luôn biến thành những lời xin lỗi."Chân Thành từng nói câu đó vào một buổi tối mưa.Lúc ấy đèn đường vàng nhạt, mưa rơi lặng lẽ như ai đó đang cố giấu đi tiếng khóc của mình.Cậu không phải người bi quan.Chỉ là cuộc đời đã cho cậu gặp quá nhiều lời hứa."Anh sẽ quay lại.""Đợi anh một chút thôi.""Tin anh lần này nữa nhé."Những câu nói ấy ban đầu đều rất đẹp.Đẹp như một bài hát đang mở dở trong tai nghe, như ánh đèn sân khấu rực rỡ khi người ta còn đứng ở trung tâm.Nhưng rồi thời gian trôi qua, những lời hứa ấy dần biến mất.Thứ còn lại chỉ là một tin nhắn muộn màng."Xin lỗi."Chân Thành ghét hai chữ đó.Không phải vì nó sai...Mà vì mỗi lần nghe thấy, cậu đều biết rằng có một lời hứa vừa chết đi.Cậu từng tin vào lời hứa của một người.Tin đến mức đem cả tuổi trẻ đặt vào đó.Cho đến một ngày, người ấy biến mất khỏi cuộc đời cậu,như thể chưa từng tồn tại.Từ hôm đó, Chân Thành không còn chờ ai nữa.Nhưng cậu không biết rằng...Có một người vẫn luôn đứng phía sau sân khấu,lặng lẽ nhìn cậu suốt nhiều năm.Và người đó...chưa từng thất hứa.…
em ngáo ngơ vì anh mà...…
🐱: Happy Ending vì Sơn không cho Hào thích người khác. Mắc nghĩ nhiều nhưng không nghĩ nổi một lí do để bỏ anh.By: mastercheff…
cún xinh mắt ướtmèo yêu vỗ về…
mình vẽ tất tần tật comic về những OTP mình vã :")…
lần đầu viết fic bên app này=))…