Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
jimin và jungkook là bạn từ bé khi họ còn ở busan, lớn lên cùng lên seoul học đại học. jimin sau khi lên đại học nhận ra mình thích tiệc tùng, mấy cô gái, và qua đêm với mỗi người ảnh thấy hứng thú. trong khi đó thì jk nhận ra mình thích việc học và jimin.writer: @slyseok on twitterbook cover by: @iamplinhbản dịch đã có sự đồng ý của tác giả gốc, vui lòng không re-up!…
_Thích allLoyd lắm mà không có hàng xem nên sad mà tự viết, nếu bạn thích cùng đu nhé❤_Allloyd nhưng chủ yếu là cặp Javier x Lloyd, vì cặp real quá._Bối cảnh : sau trận cuối với Diêm vương, không bám sát cốt truyện…
Số chương : 18 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Truyện ngôn tình, nhẹ nhàng, ấm áp"Anh xem hạt cà phê này." Ngón tay mảnh khảnh của cô nhặt lên một hạt nhỏ màu nâu, trong không khí vị đắng chậm rãi lan tỏa. "Tương lai của nó như thế nào? Thì còn phải xem cách người ta rang sấy, phối hợp nguyên liệu, tất cả rất phức tạp."Cô cười nhẹ, thời gian thấm thoắt như thoi đưa, dường như chẳng có cái gì lưu lại dấu vết, nhưng dường như trước mắt chỗ nào cũng có vết tích.Cô ngồi đối diện người đàn ông ấy, sắc mặt thâm thúy, góc cạnh rõ ràng. Anh nhấp một ngụm cà phê chanh - vị chua của nước chanh, vị đắng của cà phê, vị cay của rượu Brandi, vị ngọt của mật ong... Thế nhưng, anh có đủ kiên trì! Không phải người ta nói tình yêu hay cuộc đời cũng giống như những tách cà phê, có vị ngọt cũng có vị đắng phải nếm trải tất cả thì đến cuối cùng mới nhận được quả ngọt hoa trái, sum xuê. Liệu đâu mới là cái kết đẹp cho cô cho anh và cho cả đoạn tình còn dài phía trước nữa.…
Thể loại: fanfic, hài hước, ngọt (tin tôi đi, đây là fic ngọt đó)Dưới cực quang của Reykjavik năm ấy, có một lời tỏ tình dừng lại ở chót lưỡi, bị ngăn chặn bởi lời chia ly lạnh lùng hơn cả tiết trời mùa đông của Iceland."Chúng mình tách ra nhé!"…
/ἀταραξία/ - trạng thái tâm lý hoàn toàn thư thả, bình tĩnh, không muộn phiền lo lắng của con người. ở hy lạp, người ta coi ataraxia là một trong những trạng thái cảm xúc bậc cao khiến con người ta hạnh phúc nhất." anh thích em, vì lúc ở bên cạnh em anh cảm thấy yên bình "|started : 20.06.2023||finished: 03.08.2023|…
Những số phận như gã và em, chập chờn mưu sinh cố tồn tại trong thế giới thật lạnh lùng và khắc nghiệt này. Đến khi nhìn lại, họ tựa như những cánh hoa Dahlia dập nát nhuốm màu bùn đất bên trong con hẻm, không ai quan tâm và dần thối rữaSau cơn mưa, gã thảnh thơi hút một điếu thuốc và bước ra ngoài. Những vũng nước ánh lên ánh sáng mặt trời, trong vắt thanh khiết giữa cái khu ổ chuột xập xệ. Dường như gã trai cơ bắp đã bắt gặp một con mèo trắng nơi cuối con hẻm, dưới những mái tranh xập xệ, giương đôi mắt vô hồn nhìn gãCậu đưa tay vuốt ngược mái tóc đen lên, đôi mắt to tròn trong veo khẽ nheo lại thích nghi với ánh sáng mặt trời. Thở dài một hơi, cậu nhẹ nhàng đưa tay lên xoa xoa vết bầm tím trên mắt trái. Vết sưng to khiến bên mắt như bị bụp lại, nhưng tuyệt nhiên cậu không thốt ra tiếng than đau nào…
Lần đầu gặp Seungcheol, Chan ấn tượng bởi anh là một người nhóm trưởng nghiêm khắc, lạnh lùng và đầy uy nghiêm, anh là một người mà em nghĩ tốt nhất nên giữ khoảng cách.Nhưng theo thời gian, ấn tượng ấy dần thay đổi. Qua những cử chỉ quan tâm lặng lẽ, những lần thấu hiểu không cần nói thành lời, Chan nhận ra anh Seungcheol chưa bao giờ là người để sợ hãi. Anh luôn là một người anh đáng tin cậy, âm thầm dõi theo và che chở em theo cách riêng của mình.Bản dịch của Yilover từ nguồn dejavu_stories…