JudeGavi | Cùng nhau xem [TRANS FIC]
Khi cả Jude và Gavi đều bị treo giò những trận đấu tiếp theo và không còn gì để làm ngoài việccùng nhau xem những trận đấu hấp dẫn nhất cuối tuần.…
Khi cả Jude và Gavi đều bị treo giò những trận đấu tiếp theo và không còn gì để làm ngoài việccùng nhau xem những trận đấu hấp dẫn nhất cuối tuần.…
Alpha cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, một nụ cười tự mãn trên khuôn mặt và Gavi thở hổn hển, rút ngón tay ra khỏi mông và khép chặt chân lại. Cậu nhìn alpha nhìn mình từ trên xuống dưới với đôi mắt săn mồi và cái nhìn nặng nề."Tự sướng trong phòng thay đồ của tôi hả?"HOẶC cơn động dục của Gavi trong trận El Clasico và Jude rất vui lòng giúp đỡ…
"Tôi là Gavi." Và Gavi cảm thấy như một nhân vật trong một bộ phim Hollywood tệ hại. "Tôi đang ở trong thang máy với Ju- với Bellingham. Chúng tôi bị kẹt rồi."…
Chào mừng Gavi quay trở lại sân cỏ sau gần 1 năm…
Pablo không bao giờ quên mình đang chơi với ai. "Người đó" không ai khác chính là Jude, và Gavi vô cùng sợ hãi.…
Cậu hoàn toàn không ngờ tới điều đó. Và nó lại xảy ra vào thời điểm bất tiện nhất.Hoặc khi Gavi nhận được cuộc gọi sau trận chung kết World Cup.…
Chân cậu gác lên một chiếc gối tựa, một trận đấu bóng đá ngẫu nhiên đang được phát trên chiếc tivi bóng bẩy của cậu mà không bật tiếng, và Jude thì đang bật nhạc Anh tệ hại với âm lượng nhỏ từ chiếc loa mà anh mang đến, mặc dù Gavi đã có loa riêng rồi, cảm ơn rất nhiều.(Thực ra Gavi đã bắt đầu thích nhạc của Jude, thậm chí còn học được một vài cụm từ tiếng Anh trong đó, nhưng cậu sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó với Jude.)hoặcGavi bị thương, Jude đến và mọi chuyện diễn ra rất êm đẹp.…
Có vẻ như Jude không có mẫu người lý tưởng. Tóc vàng hoe cũng làm thế với anh.…
"Tôi không biết anh đang nói về cái gì," cậu lẩm bẩm, giọng không thuyết phục, gần như không nói nên lời.Cậu cố gắng hít thở thật bình tĩnh, nhưng Jude ở quá gần. Gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi nước hoa của anh-ấm áp, nam tính, quen thuộc. Thật khó chịu. Nhưng cũng thật quyến rũ.Chàng trai người Anh liếc nhìn tờ giấy nào đó trên bàn, giả vờ quan tâm, nhưng sự hiện diện của anh quá cố ý. Quá ý thức. Quá khiêu khích."Ừ, chắc rồi. Nhân tiện," Jude tiếp tục với giọng điệu không để lại chút nghi ngờ nào. Rồi anh nói thêm, với vẻ bình tĩnh sắc bén khiến Pablo rợn gai ốc, "Tôi thích hơn khi em không cố giữ im lặng."…
"Em chán quá," cậu bĩu môi. Những ai biết cậu lâu hơn Jude một chút sẽ hiểu đó là một lời cảnh báo hơn là một câu nói than vãn. Không sao cả, kiến thức đến cùng thời gian. Jude sẽ học hỏi.Nhưng hiện tại, anh chỉ đảo mắt. "Ừ, ừ, chán lắm. Bọn anh đá dở tệ. Em không xem thì làm việc khác đi. Giờ thì im lặng đi."…
Jude và Gavi đối mặt nhau trong trận đấu kinh điển.…
Chín mươi phút đá, xô đẩy và những lời thì thầm lăng mạ dưới ánh đèn rực rỡ của sân Bernabéu. Đối với thế giới, họ là những đối thủ không thể chịu nổi khi cùng sống trong một khu vực. Nhưng khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên và adrenaline không còn chỗ giải tỏa, họ tìm cách để thanh toán ân oán. Jude muốn im lặng. Gavi thì không ngừng nói. Khi Jude khóa phòng thay đồ của đội khách và đặt điện thoại ở chế độ ghi âm, Gavi nhận ra rằng "chiến thắng" trên sân cỏ chẳng có ý nghĩa gì trong bóng tối.…
Gavi trải nghiệm thời tiết nước Anh.…
Jude không quen với chuyện này. Thực sự là không quen với bất cứ chuyện gì cả.…
Sau một mất mát nhục nhã như vậy, điều cuối cùng Jude muốn là nhìn thấy Gavi.…
Jude làm bữa sáng cho Gavi.…
Gavi nghĩ bạn tình chỉ là bạn tình. Nhưng Bellingham lại muốn cả điều tốt lẫn điều tệ hại; cụ thể là tất cả những điều phức tạp này, những cuộc tâm sự, và hơi thở nồng nặc mùi rượu.…
Jude không bận tâm đến bất kỳ tin nhắn nào nữa, biết rằng chúng sẽ chẳng đưa anh đến đâu cả. Thay vào đó, anh gọi cho Pablo và thực sự hy vọng cậu sẽ trả lời.…
Đó không phải là tình yêu, những gì họ có. không thể là vậy. Lửa và ngọn lửa và những cuộc nói chuyện đêm khuya, chắc chắn rồi- Nhưng đừng bao giờ yêu.Bất kể đó là gì, nó sẽ không kéo dài. Jude biết điều đó, Pablo biết điều đó- nhưng điều đó không làm giảm bớt nỗi đau.hoặc: Gavi rơi vào vòng xoáy tự hủy diệt. Jude phải tự mình dọn dẹp những mảnh vỡ của bất cứ thứ gì mà họ đã trở thành.…
Sức nặng của cơ thể cậu, dính chặt vào Jude, thật quen thuộc, thật khao khát và thật tuyệt vọng.Đó là điều mà Bellingham có thể không bao giờ quen được và cũng là điều mà anh có thể không bao giờ vượt qua được.Anh ấy đang nắm giữ niết bàn trong tay.…