Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Thích cãi không?- Có biết farm lính không?- Có biết chơi Yasuo không vậy?- Sao cô gà thế.Truyện là trí tưởng tượng của tác giả. Không có thực và không áp đặt lên người thật. Warning: OOC, ngôn lù, củ chuối :)) ( chắc là sắp drop )Anyway, thank you vì đã bấm vào.…
Couple: DoKiin (ft. ChoKiin) Doran (Choi Hyeon Joon) x Kiin (Kim Giin) (ai ghi trước là top)Cameo: Mèo cam và 1 số tuyển thủ khácBối cảnh: ABO kết hợp hiện thựcRating: dự tính 16+ nhẹ nhàng ( nếu có 18+ thì sửa tag và note trước)Cảnh báo: Có cua nhẹ nên xin đội mũ bảo hiểm trướcNhìn vậy mà không phải vậyNhìn vậy mà không phải vậyKhông phải lộn tagT viết fic này vì thích size gap 2 top lane. Cạp cả tấn đớ nên viết tới đâu đăng tới đó, chính t cũng không dự đoán được kết quả cuối cùng. Cảm ơn mọi người ủng hộ.…
Thời gian: 01:23 phút sáng 31/07/2XXXBệnh nhân: Han WanghoGiới tính: Nam (Phân hóa: Omega)"Bệnh nhân được đưa vào viện lúc 01:12 phút sáng, mất dấu hiệu sự sống lúc 01:23 phút sáng, bệnh viện tuyên bố Tử Vong, mời người nhà kí vào giấy chứng tử."…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Chuyến xe định mệnh ấy đã cướp đi tình yêu của đời em, các thành viên của T1 mất rồi chỉ còn duy nhất một mình tuyển thủ Keria không đi chuyến xe ấy đã thoát chết nhưng tâm hồn em chết rồi...…
TẠM DROP"minseokie àaa ~~ tụi mình làm 1 đứa được không?""đ*o, biến ra chỗ khác."ở đâu đó nơi mà minhyung rất muốn có con còn minseok thì không warning : không phải abo, không phải song tính nhưng mà ở đây thì con trai có thể mang thai không hợp hoặc dị ứng có thể clickback…
"Nếu đàn ông mà bỏ lỡ người mà họ yêu nhất... Thì sau này cưới ai cũng chỉ là để hoàn thành nghĩa vụ của một người đàn ông"Fic là suy nghĩ của mình về câu nói này.Warning: OOC, đang beta Tất cả chỉ là tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật.…