lck | xiên bẩn không?
truyện lấy bối cảnh ở hải phòngNOTE• lowercase | ooc | bad words• viết ra để thoả mãn bản thân…
truyện lấy bối cảnh ở hải phòngNOTE• lowercase | ooc | bad words• viết ra để thoả mãn bản thân…
|textfic| chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ là sinh viên ở Sài Gòn? EDG21CP: Jieduo (và một chút XiangSong, BinOn, Ummo)…
chú wangho kể mỡ nghe về cách hai ba của em yêu nhau.…
"thằng Bi làm gì mà cứ lén la lén lút""Bi không có gì muốn nói với Boo thiệt hả?""mày yêu rồi à Bi?""omg anh Bi ơi anh làm sao í"…
❛em hiểu những khó khăn anh mangchẳng cần tỏ ra mạnh mẽ đâusớm mai mây mù sẽ tan em vẫn ở đâyđã có em là nhàbaby, i'll be your home.❜* ˚ ✦ bản quyền hoàn toàn thuộc về @kino_ame* ˚ ✦ không copy ý tưởng, không re-up với bất kỳ lý do gì!…
Tác giả: Thời KimTên Truyện: Vạn Người Ghét Cậu Ta Nghĩ Thông Suốt Rồi - Phi thương mại - Chuyển ver với mục đích thỏa mãn sự đọc của bản thân - Không đưa truyện lên các sàn khác - Iu mọi người𓆝𓆟༝˚。⋆VĂN ÁN⋆。˚༝𓆞𓆝Lee Sanghyeok là cậu chủ nhỏ nhà họ Lee, thời niên thiếu mẹ cậu qua đời vì bệnh tật, còn cha thì lấy vợ khác và cậu có thêm một đứa em trai. Từ đó trở đi, cậu không còn hiểu cảm giác được người ta nâng niu trong lòng bàn tay nữa.Cậu nỗ lực học tập, chăm chỉ luyện tập thư pháp và piano, nhưng kết quả không mấy khả quan, không được bất kỳ một ai yêu thích và công nhận cả.Vừa bước chân vào giới giải trí, kết quả liền bị người ta tố là ghen ghét em trai nổi tiếng, diễn xuất thì bị tố cướp vai diễn, ca hát thì bị tố hát nhép, cứu diễn viên bị rơi xuống nước thì thành ra rắp tâm bất lương đẩy người ta xuống nước, thành công bị bôi đen toàn mạng, người người đòi đánh.Sau khi cứu được người diễn viên bị rơi xuống nước kia, bởi vì thể lực không thể chống đỡ nổi mà hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh lại, Lee Sanghyeok biết được thế giới này chính là một quyển sách, đứa em trai kia của cậu là nhân vật chính, còn cậu là bia đỡ đạn lót đường cho vai chính, là một kẻ bị muôn người ghét bỏ.Cha cậu thích em trai cậu, người cậu thích cũng thích em trai cậu, cộng đồng mạng cũng thích em trai cậu, bất luận là cậu có làm gì, bất luận là cậu có làm tốt đến đâu, cũng không một ai chú ý đến cậu cả.Lee Sanghyeok: "..."Lee Sanghyeok nghĩ thông rồi.…
Câu chuyện thứ nhất: Hệ thống cải tạo tra nam: Quá trình tự tu tâm dưỡng tính của Thịnh tổng dưới sự "ép buộc" của hệ thống. Trước sự thay đổi đột ngột của Thịnh tiên sinh, kịch bản 1000 trang trước đó của Hoa Vịnh bỗng nhiên trở nên vô nghĩa.…
Anh biết, bạn anh biết, nhưng em không biết…
chuyện bùng binh của gay, bèo có ý kiến gì không?…
học bá lowkey x hot boy hội học sinh#choker #guke…
Bốn năm sau khi tốt nghiệp cấp ba, Park Dohyeon và Jeong Jihoon gặp lại nhau trong buổi liên hoan của lớp. Dưới ánh đèn chập chờn trong buồng vệ sinh chật hẹp, Jihoon liên tục thả tín hướng mùi gỗ tùng của mình ra, bao bọc lấy cơ thể Dohyeon, hắn hôn lấy cổ anh, giọng dịu đi vài phần:"Em nhớ anh chết mất."…
Cơn mơ màng dẫn lối những kẻ loạn lạc đi tìm sự thật. Khi nào mới được vén màn?Lưu ý : truyện được viết bởi mình và @Sualty218.…
Pdh x Jjh phiên bản em bé=)))Thuần nhảm, viết để thoả trí tưởng tượng…
Truyện như tên nhé🦅🦅🦅…
au: nowieflowcp: zeus x rascalcp phụ: bdd x pyosikcameo: ruhends/guria/chodeft/peran warn: oocôi toi có linh cảm tốt với cp này ⛰️🙏🏽…
Bản dịch ĐÃ CÓ sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây.…
choi hyeonjoon đi lạc, sau đó anh vô tình nhặt được jeong jihoontóm tắt: cuộc phiêu lưu tại đại lục teyvat của kỵ sĩ thỏ trắng và siêu trộm mèo cam…
nhìn nhận đúng sai , đừng xét tính chính xác…
___CẢNH BÁO!!- Truyện chỉ có phần là thật,còn lại do trí tưởng tượng.- Truyện có cả văn kèm textfic.- Đọc nhằm mục đích giải trí.- Không nhằm mục đích công kích cá nhân.- Nhân vật trong truyện sẽ không giống ngoài đời___…
"Người ơi... người ở đừng về..."Trịnh Chí Huân vẫn thường nương theo nhịp võng đưa mà hát ru cô con gái nhỏ bằng câu quan họ xứ này mỗi khi nắng trưa đã đứng bóng giữa đỉnh trời.Người ta vẫn bảo quan họ là cái nợ của miệng thế, hát để mà níu, mà giữ, để làm khổ nhau bằng cái sự dùng dằng chẳng nỡ dứt tà áo nhau. Nhưng với Huân, mỗi khi cung bậc ấy cất lên, nó không chỉ là lời ru cho trẻ thơ say giấc, mà là tiếng lòng cậu đang lơ lửng - Nỗi nhớ chồng trong lòng Huân không nồng nhiệt như lửa đốt đồng, mà nó cứ âm ỉ, e ấp như mùi trầm hương vương trên vạt áo chàm của anh còn sót lại trong buồng. Cậu cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc nồng, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống gò má phúng phính. Đứa nhỏ này có cái nốt ruồi nơi đuôi mắt mà bố nó hay bảo rằng y hệt cậu - người ta gọi là lệ đường, là dấu ấn của những kiếp người phải vay mượn niềm vui để trả nợ nỗi buồn.Trả nợ...trả cho đến ngày nắng hạ thắp vàng bên hiên, bóng dáng Phác Đáo Hiền bằng xương bằng thịt sẽ trở về trước mắt, khép lại những dùng dằng, đem hạnh phúc vẹn tròn hong khô giọt lệ sầu vương của Trịnh Chí Huân…