Tớ đợi cậu
đọc đi rồi sẽ rõ ~.~…
đọc đi rồi sẽ rõ ~.~…
Những câu truyện tình cảm nhẹ nhàng của tuổu học trò pha chút ngọt nhưng đan xen vị đắng của tình yêu!*Lần đầu viết truyện mong mn góp ý kiến và đón đọc nha*❤…
Ấm áp nắng hà nội của trân là người con trai ánh mai…
Hoặc là ông chết, hoặc là tôi sống không ra gì.…
Với tâm hồn nhạy cảm sâu sắc và tình yêu thiên nhiên tha thiết, Hữu Thỉnh trong bài thơ "Sang thu" đã nêu lên những cảm nhận tinh tế của mình về sự biến đổi của đất trời từ cuối hạ sang đâu thu.Tân hồn nhạy cảm của tác giả hòa quyện vài khoảnh khắc giao mùa, với một cảm giác mơn man khó tả:Bỗng nhận ra hương ổiPhả vào trong gió seSương chùng chình qua ngõHình như thu đã vềKhoảnh khắc giao mùa đến với tác giả bằng nhiều giác quan: Khứu giác (hương ổi), xúc giác (gió se lạnh), thị giác (sương chùng chình). Mỗi giác quan man đến cho tác giả một cảm nhận riêng và mỗi giác quan là một dấu hiệu nhận biết sự chuyển mùa. Đầu thu, hương ổi lan tỏa đi khắp nơi hòa quyện vào làn gió se lạnh trở thành một mùi thơm đặc biệt, nồng nặc cả hai cánh mũi. Thứ hương thơm ấy cứ nhẹ trôi trong không gian, xoa dịu lòng người và bất ngờ đến với tác giả ("bỗng"). Những màn sương giăng mắc bắt đầu xuất hiện. "Chùng chình" là cố ý chậm lại, quyến luyến không muốn bước qua "ngõ" - ngưỡng cửa của thời gian.…
Tập hợp những câu chuyện ngắn về tình yêu của một cô gái trẻ. Từ khi mới được nếm trải vị ngọt đến lúc nhận ra được sự cay đắng của chiếc bánh tình yêu.…
Cô - Tiêu Như Nguyệt - đường đường là một cô tiểu thư cao quý, mà giờ đây, lại phải chịu cảnh bị tên hàng xóm - Hàn Thanh Thiên này ép vào tường...…
em Phương miền Tây...…
Sài Gòn này nhỏ lắm, chỉ quanh quẩn mấy kẻ tương tư. _Hà Nội quá bao la, khiến nàng lạc lối chẳng thể nhìn thấy cô.…
"Đôi khi, tình yêu không đến từ máu mủ... mà từ người sẵn lòng ở lại khi ta không còn gì cả."…
lowercase, bối cảnh thực (trừ việc bùi lan hương đã có người yêu là không có), ooc.…
Lục Trì An-1 cậu học sinh bình thường ko có gì nổi bật lại đc nam thần của trường để ý... múôn biết rõ thì đọc ik…
đéo hay nhưng đc cái thật…
Buồn buồn viết đoản văn chơi thôi, viết không có hay lắm đâu…
Lấy bối cảnh thực tế Hanbin và Tempest.Các tình tiết trong truyện đều là hư cấu…
Bộ này không có couple nha mọi người, mong mọi người ủng hộ truyện của một người mới vào nghề à...…
Mùa hạ năm ấy đến rất chậm.Không rầm rộ, không ồn ào,chỉ là một ngày thi giữa sân trường đông người.Tôi khi đó chỉ là một học sinh đứng trong đám thí sinh,mệt, lo và hơi sợ.Cho đến khi có một người đưa cho tôi một chai nước.Anh đứng trước mặt tôi, áo tình nguyện viên hơi ướt mồ hôi.Anh nói rất khẽ:"Em uống đi cho đỡ mệt."Tôi nhận lấy chai nước, gật đầu cảm ơn.Chúng tôi không hỏi tên nhau.Thậm chí còn không nhìn nhau lâu.Nhưng không hiểu sao,giữa rất nhiều người trong sân trường hôm đó,tôi lại nhớ rõ anh hơn tất cả.Có lẽ mùa hạ của tôi bắt đầu từ lúc ấy.Từ một người lạ,và một rung động tôi chưa kịp gọi tên.…
Đây là một câu chuyện việc thật người thật về một cô gái tên Mãn Niên 17 tuổi Nàng vô tình trong lúc ôn thi đại học đọc được cuốn tài liệu vụ kỳ án "Li miêu hoán thái tử"Khoảnh khắc nàng chạm vào bức vẽ kì lạ ở bìa cuối cuốn sách, mọi thứ trước mắt đột nhiên chói loà kỳ dị.Mở bừng đôi mắt ra, nàng đang ở Đông Kinh Biện Lương thời vua Tống Nhân Tông có Bao Thanh Thiên. Tại đây, nàng được trực tiếp gặp gỡ vị hoàng đế trẻ. Và cùng chung với ngài một phòng trong một khoảng thời gian trước khi tìm được cách trở về...…
Giữa những con phố ẩm ướt của lòng Thành phố, một cảnh sát chìm được giao nhiệm vụ thâm nhập băng nhóm buôn vũ khí khét tiếng. Tại đó, anh gặp kẻ cầm đầu - một tên tội phạm ngang tàng, miệng lưỡi độc địa nhưng lại mang trái tim đầy mâu thuẫn. Từ những tình huống trớ trêu có chút hài hước, hai con người đứng ở hai chiến tuyến dần bị cuốn vào nhau lúc nào không hay. Tình yêu của họ nảy sinh giữa dối trá và hiểm nguy, khi một người buộc phải diễn vai kẻ phản bội, còn người kia lựa chọn tin tưởng. Đến khi chuyên án khép lại, sự thật phơi bày cũng là lúc mọi dịu dàng bị xé toạc. Tội phạm bị bắt, bị tuyên án tử hình. Người cảnh sát tự tay tham gia đội xử bắn anh không rơi nước mắt khi bóp cò, nhưng sau phát súng định mệnh ấy lại sụp đổ như một kẻ mất linh hồn.…
Có ai chắc chắn được rằng mình sẽ không phạm tội không.Khi con người đạt đến đỉnh điểm của một giới hạn họ sẽ bộc phát ra thứ mà đến họ cũng không ngờ tới .…