[NielHoon] Anh Sai Rồi
mong mọi người ủng hộ cho mik…
mong mọi người ủng hộ cho mik…
anhionhaseyo! đây là lần đầu Tle(Au's name) viết fic nên có lẽ sẽ có sơ sót nên thông cảm giúp mị,kamsahamita!…
Đây là câu chuyện kể về một cô gái là du học sinh Hàn có tên là Hae Yoen. Cô đang làm việc tại một quán Café X. Cuộc sống ở nơi đất khách quê người khiến cô phải cực khổ làm việc kiếm tiền để trang trải học phí cũng nhưng phí sinh hoạt. Gia đình cô không khá giả mấy. Chỉ đủ ăn thôi, vì thế cô rất cố gắng. Trong một lần đang định dọn dẹp quán chuẩn bị ra về thì thấy một lá thư trên bàn. Cầm lên xem thì nhận ra lá thư đây là dành cho cô. Sẽ có rất nhiều sự thấy đổi sau khi cô mở lá thư ra. Cùng xem để biết những gì sẽ xảy ra với HY nhé. Đây là tác phẩm đầu tay nên mong mọi người góp ý thật nhiều để rút kết kinh nghiệm.…
văn án: " ngươi chuẩn bị làm sao bây giờ?" " hủy bỏ hôn lễ!" nói xong ánh mắt còn không khi nhìn về phía nàng, đối với nàng thủy chung mỉm cười bất trí nhất từ bộ dáng, mày hơi hơi nhăn lại. dự kiến bên trong đáp án, nàng bưng lên cà phê chén, không ngờ phát hiện cà phê đã muốn lạnh, khổ, tựa như này đoạn cảm tình biến khó có thể cửa vào. cố tình nàng là một cái mỹ thực chủ nghĩa giả, muốn nàng nuốt vào thật đúng là khó khăn. " hảo!" ra ngoài hắn dự kiến bình tĩnh làm cho hắn lại có chút bất an, nói thốt ra: " ngươi muốn cái gì ta đều có thể đáp ứng ngươi!" rốt cục, bình tĩnh vô ba trong mắt rốt cục xuất hiện phẫn nộ thần sắc, chẳng lẽ hắn liền như vậy xem nhẹ chính mình sao? hảo, vậy như hắn mong muốn! nàng ngẩng đầu, đối với hắn, gằn từng tiếng nói: " ta muốn ngươi danh nghĩa một nửa tài sản." của hắn trong mắt hiện lên kinh ngạc, nhưng hắn vẫn là rất nhanh làm ra trả lời: " hảo!" lần này kinh ngạc đến phiên nàng, nhưng kinh ngạc ánh mắt chỉ tại nàng trong mắt chợt lóe liền biến mất, cùng lúc đó còn có nàng hi vọng cuối cùng, hắn thật sự như vậy yêu nàng, ngay cả thượng trăm triệu tài sản đều không cần. " kia cứ như vậy đi!" nói xong nàng cởi ra trên tay nhẫn, các ở tại trên bàn. " đây là của ngươi, ngươi mang đi đi!" vừa chạm được môn đem thủ ngẩn ra: " không cần!" nói xong, không chút nào lưu luyến tiêu sái. tấn giang VIP kết thúc + phiên ngoại…
Quyển sách này là tất cả nhungex gì cần có để sống một cuộc sống khỏe mạnh…
Kết hôn khi mới bước sang sinh nhật lần thứ 17 - Nhân vật nữ9 Lạc Cửu Y phải kết hôn sống chung vs 1 ng chồng chỉ cách cô 3 tuổi (20t) cuộc sống sẽ ra sao khi chồng cô - nhân vật nam9 Nam Cung Thiên Hàn tên khác: Ngự Hạo. Nhưng Ck của cô lại là......... Đọc đik r bt!!!!::))))…
Truyện dịch, tuy nhiên tôi đã hỏi ý kiến của tác giả và sẽ thay tên nhân vật thành các vị tướng trong Liên Quân. Đồng thời, tôi sẽ sửa lại một số chi tiết cho phù hợp với thị hiếu của người Việt.Nội dung: Nakroth, một học sinh năm cuối đang gặp khó khăn trong vấn đề tìm việc. Cậu ta hỏi ý kiến các thành viên trong câu lạc bộ ( Bao gồm Butterfly là hội trưởng, Krixi, Airi, cô Veera, ... ). Dù họ đã cố gắng cho cậu lời khuyên nhưng dường như không giúp được Nakroth nhiều. Sau một buổi phỏng vấn thất bại nữa, cậu ta đi về một cách chán chường và vô tình vướng vào một vụ vận chuyển ma túy. May mắn thay, cậu được những người lính Mỹ cứu và từ đó, một suy nghĩ điên rồ chợt lóe lên trong đầu Nakroth. Và cậu biết rằng, ý tưởng quái dị đó sẽ thay đổi cuộc đời cậu một cách khủng khiếp, theo chiều hướng mà chẳng ai có thể đoán được.Link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/247082983-career-choice-hachiman-x-yukino-completedLink Wattpad của tác giả: https://www.wattpad.com/user/ShitsAndOrGiggles…
Jungkook và Taehuyng là 2 anh em nhưng không phải ruột thịt do trước đây Jungkook được nhận nuôi từ cô nhi viện. Taehuyng yêu Jungkook từ lâu nhưng không dám thổ. Rồi một chuyện đã xảy ra. Couple: Vkook Nhân vật phụ: Min Yoongi, Choi Hara và một số nhân vật khác.…
hãy nhanh tay đăng kí để được vào nhây tró cùng team nèo =))))…
Tất nhiên là viết về quan điểm chủ quan của riêng tôi, hay những mâu thuân, những nổi niềm của mình.Đây không phải viết lách, cũng chã được gọi là tản văn, chỉ là những dòng cảm xúc lóe ngang suy nghĩ tôi. Và tôi chọn cách viết nó ra để nhẹ lòng.Không phải tôi cô đơn đến nỗi không có ai chia sẽ, mà tôi hiểu rằng giữa dòng đời tấp nập này, ai cũng có nỗi lo của riêng mình, ai cũng bận giải quyết những stt của mình. Nên tôi chọn cách chia sẽ với những người xung mình những điều tích cực để cho nhau niềm tin.Còn muộn phiền tôi xin viết ra, viết để giữ lại tuổi trẻ của mình.Aki Nguyễn…
vô là biết liền…
-" mọi chuyện nên kết thúc tại đây! chàng đã thật sự thay đổi rồi " sakura ns trong nước mắt-" Không ! ta ko thay đổi mà là cô ta... nàng hãy tin ta "syaoran cố đẩy ngừi đàn bà dơ dấy kia ra-" ta luôn tin chàng ! nhưg cho đến thời điểm này ta đã ko còn thể nào tin chàng đc nữa " sakura đầu không ngừng lắcsyaoran chạy đến ôm chầm lấy nàng đôi mắt đã hoen đỏ, sakura cố gắng thoát khỏi vòng tay syaoran r chạy đisyaoran ko ngừng đuổi theo. Sakura vấp phải cục đá r ngã xuống vực syaoran đã nhanh tay nắm đc bàn tay của sakura-" buông thiếp ra " sakura ns mắt đã sưng lên vì khóc sakura ns tiếp -" cứ như thế này 2 ta sẽ chết mất " sakura cố gắng mở bàn tay đag nắm chặt tay mik-" eriol đã cho ta cơ hội để thay đổi tương lai và... ta sẽ không buông tay nàng một lần nào nữa ..."…
.Chỉ là mẹ Chim kia quá Đanh Đá nên mới BỊ thiếu gia Joen để mắt thôi... =))…
Tình yêu của 2 con người khác thời đại…
- Tớ đến đây chỉ để khoe những bức tranh fail lòi của tớ :d…
"À ơi... đom đóm đầu đình...Đom đóm đứng đó một mình đợi aiĐêm hôm tàn, sáng sớm maiChớ đi qua dốc, biết ai đợi mình..." Cuối ngôi làng nhỏ có một cái dốc nối liền với con đường tắt để ra đường lớn, chạy ngang qua những cánh đồng rậm rì và nằm sát một bãi tha ma. Cái dốc ấy, chẳng biết tự bao giờ có rất nhiều đom đóm. Chúng lẩn trong những lùm bụi rậm rạp bên mép lạch nước nhỏ dưới chân dốc, đêm đến mới túa ra sáng lập lòe cả một vùng. Có lẽ vì thế mà dốc được đặt cho một cái tên mĩ miều: Dốc Đom Đóm. Nhưng đã lâu lắm rồi chẳng có ai còn đi qua lối đó nữa. Từng mảng xi măng trên mặt dốc bong tróc trông như những vết lở loét, lăn lóc đầy đất và đá vụn. Cỏ mọc lởm chởm, có chỗ cao quá đầu người. Ở chỗ cái dốc đó, từng có những sự lạ mà người làng khi được hỏi đến đều lắc đầu và vẻ mặt khẽ nhăn lại như vừa bị nhúng vào một nỗi sợ hãi sâu xa...…