Hyunlix| Viết cho em
Chỉ là vài dòng nguệch ngoạc gửi cho em trước khi hai mình xa...…
Chỉ là vài dòng nguệch ngoạc gửi cho em trước khi hai mình xa...…
Có những chuyện không thể nói thành lời,anh xin để lại bằng hai chữ cảm ơn.…
Cái hình chỉ để khoe OTP tôi cưng nhất trong bộ truyện thui ko gì cả UvU. Nhưng cũng sẽ có thêm nhiều đa phần sẽ là hề hước hoặc ngọt:)). Mà ngọt chủ yếu,mấy nay đang lên cơn không gì đâu:3. Đôi khi sẽ phỏng vấnOTP thì chia ra như nàyHyoroChibi(Anh cục súc và em bé của ảnh:)) )ShiKu (:))Mê sẵn rồi Trắng Đen mà)AiTora(Mèo Mỹ và Hổ:D)PakuSuzu(Ham ăn và Công tử:)) )HiraiHiroshi(Được ngưỡng mộ và Ngưỡng mộ)Drumoll(Thỏ Mỹ và Tự luyến:>)MonPo(Khỉ đột và "hiền từ":33)Tui sẽ cố cập nhật thêm:))…
Tên truyện: Mua Lại Kí Ức Cho EmTác giả: LDBUN0908Thể loại: truyện ngắn, đô thị, hồi ứcBìa: Dominique_Mochi Văn ánChứng kiến bốn cuộc hôn nhân thất bại trong chính gia đình mình, Mộ Diệp Thanh hoàn toàn mất đi cái gọi là niềm tin vào tình yêu. Cô của tám năm trước, sau khi bước ra khỏi phiên tòa ly hôn của bố mẹ, điên cuồng bỏ chạy giữa phố xá tấp nập. Ai ngờ được, đó là giây phút mang cô đến với tai nạn, va chạm đến mức đầu cô mất đi một khoảng lớn kí ức. Mơ hồ mà nói, cô đã từng yêu? Hai mươi hai tuổi, Mộ Diệp Thanh đã nếm đủ vị đắng của cuộc đời, cho nên cô cũng chẳng ảo tưởng gì đến hạnh phúc, một mực đem công việc đặt lên hàng đầu, sống chết muốn thăng chức nâng lương. Lại không nghĩ đến, thiên thần tình yêu vẫn nhắm vào cô ban xuống một mũi tên duyên phận. Người đàn ông đó... tên là Hồ Khải HoằngP/S: Truyện không nhận chuyển ver và reup…
Oneshot Vkook // Cho em ôm anh một giây nữa có được không?…
BOSS, THA CHO EM ĐI MÀ.!Tác giả: Chungnhan99Thể loại: Ngôn Tình, HE..Nhân vật: Mạc Chính Vũ x Lưu Tử Vy, Lương Khả Uy x Khiết NhaVai phụ: sẽ nói trong truyện nhé!* * *Văn án: Gia đình ba người của cô hạnh phúc đến nỗi người ngoài nhìn vào đã phải ganh tị mà chết. Nhưng đó chỉ là những ngày đầu kết hôn của ba mẹ cô thôi.* * *- Mau dọn đồ đi con.- Vâng."- Nhanh đi, Chính Hàn đang đợi mẹ con mình dưới nhà kìa."- Vâng ,vâng,vâng,.* * *- Sao con phải kêu hắn bằng anh khi hắn suốt ngày bắt nạt con chứ.- Sao con lại bắt nạt em vậy!- Con không có, là em ấy.." nói tới đây rồi hắn ghé môi sát tai cô rồi nói " - dụ hoặc con." Hắn nhếch môi cười tà.____________________________________- Đọc rồi cho tôi ý kiến nhé.Lần đầu viết truyện thôi ạ. ●▽●…
Một tình yêu bỏ qua mọi lỗi lầm?Một người đàn ông vũ phu?Một người phụ nữ biết chịu đựng?Không, bạn đi nhầm đường rồi đấy,anh ta cũng vậy…
❤️Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, tình yêu, thiên chi kiêu tử, ngọt, thị giác nữ chủ, chính kịch, HE.❤️Số chương: 78 chương + 13 phiên ngoạiChương Nhược Nam mặc một chiếc váy dài xinh đẹp, thắt nơ cột tóc tinh xảo, trải qua sinh nhật thứ mười tám của mình dưới ánh sao trong vườn hoa của biệt thự.Cô như ánh trăng được những vì sao nâng đỡ, lễ phép mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía cổng như đang chờ ai đó....Trong con hẻm nhỏ hẹp và tối tăm, Trần Vỹ Đình nhấc chiếc xe máy bị lật lên, lau vết máu trên khóe miệng, hung thủ đã không thấy tăm hơi.Điện thoại anh rung lên, là tin nhắn của cô gái: "Anh... sẽ đến chứ?"Anh dùng bàn tay dính máu gõ hai chữ --"Đợi đó."Ánh mắt chàng trai như con thú bị sa bẫy, bất chấp đau đớn, một tay chạy xe, một tay ôm chặt hộp bánh kem sắp vỡ, lao vào màn đêm vô tận....Trần Vỹ Đình và Chương Nhược Nam, hai người khác nhau một trời một vực.Học sinh xuất sắc và học sinh cận biên*.Gia cảnh Chương Nhược Nam rất khá giả, ba cô kiểm soát rất nghiêm khắc, còn Trần Vỹ Đình đã phải vật lộn trong xã hội vàng thau lẫn lộn.Một người sạch sẽ như tuyết đầu mùa, một người cả người đều là vết thương mới chồng vết thương cũ.Không ai có thể liên hệ hai người với nhau.Cho đến buổi tối ngày sinh nhật đó, Chương Nhược Nam lén lút sau lưng mọi người trốn khỏi sảnh tiệc.Bên bức tường rêu phong mục nát, cô và Trần Vỹ Đình hôn đến trời đất tối sầm.Chó hoang vs công chúaLập ý: Dũng cảm vì yêu…
Anh chỉ có một tình yêu duy nhất. Dành tặng cho em bây giờ và mãi mãi. Có thể gần một chút được không, gần lại để cho em nghe trái tim anh đang rung lên từng nhịp, dẫu anh có đi về cuối chân trời vẫn luôn hướng về phía em.Gần một chút thôi để trời và đất cùng lắng nghe được tình cảm của chúng mình, để cho anh có thể dành cho em một đời trọn vẹn.Gần một chút, để chúng mình cùng nhau già đi, để thanh xuân tươi đẹp nhất được ghi lại từng khoảng khắc. Gần một chút thôi để mong năm nay, hay những năm về sau vẫn luôn là chúng ta của bây giờ ! * Vì yêu thương là những điều gần bên nhau*…
Nếu một ngày nào đó ta biến mất, ngươi liệu rằng có còn nhớ đến ta?…
"Gửi Jerome - người tình đàn ông của anh viết đêm trước ngày em đi lấy vợ. . . . . . . Lá thư ngày hôm đó chẳng biết có được gửi đi hay không, nhưng hẳn nó đã đẫm nhòe nước mắt của chàng nghệ sĩ nghèo Arthur,và cũng là áng chữ cuối cùng anh ta để lại cõi đời.…
Tại sao?Sao anh lại bỏ rơi em? Sao anh để em một mình chờ đợi anh để rồi anh đi mất?…
chàng thợ chụp ảnh hoseok rất thích lưu lại những ngày xuân của cậu nhà văn jimin.______không hay đâu... thật đấy!©xannyeon…
Tên truyện: Tôi muốn được già điTên Hán Việt: Ngã tưởng biến lãoTác giả: Phiên Đại VươngThể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại, Yêu đậm sâuTình trạng bản gốc: Hoàn thànhBiên tập: Poem Lời mở đầu:Ngôi nhà gỗ chật hẹp mang mùi mục vỡ, năm tháng khiến cây hòe ngoài sân cao dần.Một mảng bóng râm phủ lên khung cửa sổ, viên long não và rêu xanh cùng nhau trải qua một đêm dài.Tôi mặc bộ quần áo rộng sặc sỡ, uốn một mái tóc dài đen xoăn nhẹ, chậm chạp dịch từng bước đến căn bếp chung ở góc nhà để nấu cơm cho anh.Dầu nóng lên, tôi rắc "lách tách" một nắm hành hoa vào chảo.Người qua đường hỏi: Nhà ai nấu món gì mà thơm thế?Là nhà của chúng tôi.Giới thiệu trong một câu: Buồn mà ngắn…
"Kiếp trước đợi, kiếp này tìm"…
Trong một chương trình tuyên truyền cho bộ phim mới, MC hỏi cô đánh giá thế nào về ảnh đế, Chương Nhược Nam tỏ ra ghét bỏ: "Anh ta là khối không khí lạnh."Trần Vỹ Đình mỉm cười, đáp lại: "Nhìn cô ấy cười trông giống thiên thần thế thôi, chứ thực chất lại là một nữ ma đầu đấy."Không lâu sau đó, báo chí đưa tin: Trần Vỹ Đình nhặt một tấm thẻ trước cửa phòng khách sạn, sau đó gọi tới số trên thẻ. Chưa đến mười phút sau, một cô gái nóng bỏng đi vào phòng của ảnh đế suốt cả đêm.Giới giải trí dậy sóng vì tin ảnh đế gọi gái.Chương Nhược Nam đăng weibo: Từ bao giờ bổn tiểu thư biến thành gái vậy? Trần Vỹ Đình đâu, mau ra đây nói rõ ràng cho em!Fans: Đờ mờ! Chuyện gì đây?!Chương Nhược Nam: Tôi thấy thích thú khi người giống khối băng như anh ấy lại bị tôi quyến rũ không có lối về..................................... Tác giả: Mạch Ngôn XuyênThể loại: giới giải trí, sủngNhân vật chính: Quý Đông Dương & Chu Nghi NinhĐộ dài: 88 chương + 6 ngoại truyệnTình trạng: Hoàn chính vănEdit: Sa Nguồn: rainyy.wordpress.com.................................*Đây chỉ là bản chuyển ver của "Tiến về phía nhau", chưa có sự đồng ý của tác giả và editor* Mình chuyển ver với mục đích thả hồn vào đam mê thui, ngoài ra không có ý gì khác. Nếu bạn dịch hay tác giả không thích việc này, hãy liên hệ cho mình, mình sẽ gỡ xuống ngay ạ.…
nắng trong tóc em kìa, em trong tim anh kìa…
Thể loại: Zhihu, Xuyên không, trùng sinh, nữ vô tri nam tưng tửng, nữ vô tri nam lịch thiệp, thái cực... Đề cử: Hồi Mục Ca - 回穆牁 Raw: Ao Tắm Hà Mã Chuyển ngữ: Yên Hoa Tam NguyệtLink: zhihu-com/market/paid_column/1652694869062389760/section/1655677441199968256?km_channel=search&origin_label=search ___________________________ *Lưu ý trước khi đọc: - Chủ nhà vừa edit, vừa đập đá trên nền nhạc Đoạn tuyệt nàng đi Florentino múa cực gắt nên là có sai sót mọi người góp ý nhẹ nhàng/giả mù hộ tôy nhá, giải trí là chính xin hãy chỉ nở những nụ cười vô tri vô nhân tính, đừng cãi nhau đừng đánh nhau đừng xé áo nhau huhu, còn muốn xé nhân vật thì vẫn được nè )) _____________________________ Tôi là tiểu thư nhà giàu thất lạc mới được tìm về. Kiếp này, tôi bị trói buộc với một hệ thống vô dụng. Cô gái thầm mến chồng tôi cười mỉa kháy đểu tôi trang điểm đậm để quyến rũ đàn ông. Tôi giả vờ quỳ xuống khóc như Lệ Tổ Thánh Trần: "Tôi cắn răng cắn cỏ van xin quỳ lạy cô, oan tôi quá. Tôi xin dập đầu quỳ lạy cô, nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, tôi sẽ ăn cho chết ngay để rửa sạch oan ức. Mong cô đừng nói vậy tội nghiệp tôi, dễ chết người lắm đó huhuhuhu." Trên bàn ăn tối có món gan ngỗng, tôi không biết ăn nên đờ người ra tại chỗ. Chị tôi châm chọc, cười mỉa: "Ăn đi chứ em gái, không vừa miệng em hả?" Tôi quỳ xuống van xin bà chị: "Chị đừng nói vậy mà, đừng làm em mất mặt. Thật ra em không có biết ăn, em vừa ngu vừa yếu, em thề em hứa em đảm bảo em không ăn nữa, xin chị đừng có vậy mà huhuhuhuhuhuhu." Chị tôi: "..."…