hoa kiem 36 37
…
Đây là truyện BL và là truyện lần đầu ta viết. Mong mọi người đừng đem đi đâu hết nha.Thể loại: Hiện đại, hắc bang, hơi ngược, công sủng thụ, h+ Phúc hắc bá đạo cường công x Trong sáng ngạo kiều mỹ thụ Em thụ là con của hoàng tộc rất có tiếng thời ấy. Tuy nhiên gia đình cậu bị sát hại và chỉ có cậu, quản gia và vài người gia nhân còn sống. Cậu có tài về nghệ thuật đó chính là đánh đàn piano và violon, vì thế cậu đôi khi làm thêm ở nhà hàng sang trọng nào đó đánh đàn để có thể kiếm tiền. Anh công là đại ca xã hội đen - trùm của thành phố X. Anh như là một con ác quỷ khiến cho mọi người cảm thấy sợ hãi và quỳ phục anh. Nam nữ anh chơi tất.... nhưng lâu rồi dục vọng ...anh gần như không cảm giác với nó nữa. Đến khi gặp cậu bé kia...☆☆☆☆- Từ ngày hôm nay anh sẽ chăm sóc và bảo hộ em, bảo bối. Và em nên dừng cái ý nghĩ trốn chạy khỏi anh.- Ngươi có thể đừng nói những lời làm ta nổi da gà được không?!…
Tôi hiểu, nếu bạn yêu đúng người, bạn sẽ không phải trưởng thành. Toi cũng từng nghĩ vậy, nhueng trong sách lại nói rằng đừng yêu một người hoàn hảo, hãy yêu một người vì yêu bạn mà hoàn hảo, cũng đúng.bố mẹ tôi chia tay nhau từ năm cô 16 tuổi. Tôi bị mẹ kế đuổi khỏi nhà không một xu dính túi, cuộc đời cô thay đổi từ đây và.. tôi gặp anh, người đàn ông tồi tệ nhueng không hiểu sao tôi vẫn kiên trì nuôi dưỡng thứ tình cảm với người đàn ông ấy, dù biết chẳng còn hạnh phúc, có lẽ tôi sợ những cuộc chia ly...Đây là nhật kí về tình yêu và mọi thứ xung quanh tôi, bạn có thể không đọc vì nó mang chiều hướng tiêu cực.. vì tôi sống có tích cực mấy đâu nhỉ😞…
he nên cứ thoải mái đọc nha=)) nhắc trước sẽ có thêm một chút Yoonmin xen vào nên mấy bạn notp Yoonmin nên cân nhắc ạ, nhưng cũng chỉ có một ít thoi nên mấy bạn TKs cứ bình tĩnh nha:')…
Đây chỉ là một cuốn nhật kí bé xinh trong cuộc đời của tui…
"Thời niên thiếu không nên gặp người quá xuất sắc, nếu không cả đời sẽ mãi vấn vương". Nhưng nếu lỡ một ngày lỡ gặp người xuất sắc rồi, và không thoát ra được thì phải làm sao? Có những bức thư viết mãi không dám gửi, thế nên nhờ gió gửi đến anh phương xa…
- Có người hỏi tôi: "Thanh xuân có đáng nhớ với cậu không?"Tôi nói:"Rất đáng nhớ". Chính xác là thế, đó là thời gian tôi được làm sống dậy những cảm xúc đầu đời, những điều thú vị mà tôi chưa tìm thấy ngoài kia :). Và đặc biệt hơn, tôi đã có một thứ tình cảm mà người ta hay nói là lâu quên nhất, à đúng hơn là sâu sắc nhất, đến mãi khi tôi về già tôi vẫn không quên được. Thứ đó chắc ai cũng biết? Đó là tình cảm thanh xuân…
nhật kí của tớ hoiii, chả có mục đích ❤️🔥…
Hai từ "Gia Đình" luôn mang những ý nghĩa đặc biệt đối với mỗi chúng ta.Mình có một gia đình nhỏ, nơi 6 thành viên trong 3 thế hệ chung sống cùng nhau dưới một mái nhà. Ngôi nhà nhỏ, nhưng luôn chứa đựng rất nhiều hạnh phúc. Chính vì thế, "Hạnh Phúc Nhỏ" ra đời, ghi lại tất cả những gì diễn ra, như một quyển nhật kí của riêng mình viết về tất cả: những kỉ niệm, những buồn vui mà mình cùng mọi người trong gia đình đã trải qua. Đây được xem như một món quà nhỏ, dành tặng gia đình mình. Hi vọng, "Gia Đình" mãi luôn là nơi để ta nương tựa lúc khó khăn, là chốn trở về đầy ấm áp đối với mỗi con người dù ta thành công hay thất bại. Nơi đó, có ông bà, ba mẹ, người sẵn sàng mở rộng vòng tay chào đón chúng ta trở về.-From Nhà Của Mình-…
È hèm, Song Ngư được chuyển đến một trường mới mang tên " Hoàng Đạo ". Tưởng là sẽ được yên ổn, ai ngờ lại phải học chung với bọn 16 tuổi dù cô đã 17 tuổi. Và từ đó, cô phát hiện ra nhiều điều bí ẩn, những thứ mà ít người có thể thấy, và kiếp trước của cô.…
Link đến với confession : https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSc_oxIGJh5wjpCduaitkHLzbYqOwPxAV3QSmgp_yKFWXkiprQ/viewform( không nhấn được có thể tìm link trên acc của bọn tớ nhé )- Đây là Hoseok Confession nên yêu cầu mọi người không bash các idol khác tránh tình trạng gây war với nhau.- Hạn chế dùng teencode khi viết confession. - Có gì không hợp lí có thể ib tụi tớ tại acc này hoặc link facebook để trên acc.…
hài vl…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…
giống như nhật kí thôi nhưng được xây dựng có tình tiết và logic hơn :)))…