Trước Khi Em Tồn Tại
"Tuổi còn nhỏ mà phiền ghê luôn á""Còn chú thì già khó tính vãi~~~"…
"Tuổi còn nhỏ mà phiền ghê luôn á""Còn chú thì già khó tính vãi~~~"…
Đóa hồng xanh, món quà đặc biệt của cậu, rơi xuống thềm tuyết trắng mềm dịu, nằm ngoan trên cây đàn piano - nơi chôm giấu bao kỷ niệm ngọt ngào của chúng tôi từng vang lên. Hôm giáng sinh năm ấy, tôi nghĩ mình sẽ từ bỏ mối tình đã kéo dài bao năm, đặt lại tình cảm ấy lại trên cây đàn... nơi đóa hồng xanh đọng lại. Trong giữa đêm giá lạnh, tôi vương vấn quay lại nơi ấy. Quay lại, để nhìn một lần cuối, nhìn thấy cây đàn và đóa hồng... Và trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng xuất hiện. Sau tất cả, chúng tôi tìm thấy nhau trong cái lạnh giá của đêm giáng sinh. Có lẽ, đóa hồng xanh ấy vẫn chưa thực sự rơi xuống nhưng cũng không chắc...…
Bạn thân trở thành người yêu? Không biết cười hay khóc đây?…
Truyện: Định mệnh? By: Ngốc ♥Định mệnh? Định mệnh là gì? Định mệnh đã định sẵn cho đôi ta gặp nhau. Định mệnh đã định sẵn để ta yêu nhau mặc dù không rõ tại sao? Họ rất giống nhau! Cùng là một con người. Một con người cùng bị người yêu mình phản bội và bỏ rơi. Cả hai chỉ là hai kẻ xa lạ, đi trên hai đường khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở một điểm dừng.Chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Một sự trùng hợp đến họ cũng chẳng ngờ. Cứ như tạo hoá đã định sẵn. Phải chăng thật sự là định mệnh?Cuộc đời anh vốn dĩ là một đường thẳng, tại vì trả nợ mà nó rẽ ngang…
Buổi chiều hôm đó bắt đầu bằng một sự chậm trễ rất bình thường. Một học sinh đi học muộn, cúi đầu bước nhanh qua cổng trường trong dáng vẻ mệt mỏi. Ông bảo vệ chỉ liếc nhìn qua loa rồi cho vào, nghĩ rằng đó chỉ là một đứa học sinh ngủ không đủ giấc hay vừa ốm dậy.Không ai kiểm tra.Không ai hỏi thêm.Trong lớp học, cô ta lặng lẽ ngồi xuống bàn trống ở góc, hơi thở gấp gáp, hai tay run nhẹ. Đến khi bị gọi tên vì trông quá mệt, cô giáo mới cho phép xuống phòng y tế nghỉ ngơi.Mọi người nghĩ chuyện đó kết thúc ở đây.Nhưng khi vừa đi đến đầu cầu thang, cơ thể cô ta bắt đầu mất kiểm soát. Những cơn co giật dồn dập, ý thức mờ đi, thứ gì đó không còn là con người nữa dần chiếm lấy. Thay vì bước tiếp xuống dưới, cô ta quay ngược lại.Cánh cửa lớp học mở ra lần thứ hai trong cùng một tiết học - và lần này, nó không còn mang theo sự chậm trễ vô hại. Người ngồi ở bàn đầu không kịp phản ứng. Máu đổ xuống sàn. Tiếng hét vang lên, phá vỡ trật tự vốn quen thuộc của trường học.Từ khoảnh khắc đó, ngôi trường bị khóa chặt trong hỗn loạn.Các học sinh trong lớp - những người chưa từng nghĩ đến sinh tồn - buộc phải đối mặt với một thực tế mới: hành lang không còn an toàn, cầu thang trở thành cạm bẫy, và trường học không còn kà nơi an toàn nữa.Hành lang số 13, nơi nối giữa các lớp học và lối thoát, dần biến thành ranh giới sống còn.Giữa dịch bệnh lan rộng và nỗi sợ bủa vây, con người bắt đầu lộ ra bản chất thật của mình. Có người sẵn sàng bảo vệ người khác, có người chỉ nghĩ đến bản…
Có những năm tháng chẳng ai nhắc đến, nhưng mỗi khi cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống thì những kí ức năm ấy lại chợt ùa về như thể mọi thứ chỉ mới hôm qua.Có những miền kí ức phủ đầy bụi, nhưng lại chẳng ai nỡ vứt đi.Đã có những tháng ngày như thế, với những tình cảm ngô nghê, những cảm xúc vụng trộm tưởng chừng như ngọn nến nhỏ sẽ tắt sau cơn mưa đầu hạ, thế nhưng chẳng ai ngờ rằng, cơn mưa rào ấy lại âm ỉ kéo dài tận đến thập kỉ. Thanh xuân vườn trường luôn là những mối tình mang đầy tiếc nuối nhưng lại đẹp đến nao lòng. Bởi người ta nói tình đẹp là tình dang dở. Những cảm xúc chẳng thể nói thành lời, những rung động ngây thơ, những tình cảm thuần khiết mà ta chỉ có thể tìm thấy khi vẫn ngồi trên ghế nhà trường.Nhưng bỏ lỡ lại chính là bỏ lỡ, dù có trăm ngàn lí do thì hiện tại cũng không thể nào bù đắp được quá khứ. Như vết thương, có thể lành nhưng vết sẹo thì mãi ở đó để nhắc nhở rằng ta đã từng đau như thế nào.Những tình cảm thầm kín, vụng trộm được ghi lại một cách vụng về bằng tất cả sự chân thành và ngây dại.Mong Ẩn tàng thượng du, cho dù không thể lay động tim bạn như cách em đã làm tim mình bồi hồi rạo rực khi nhớ lại những ngày xưa cũ thì cũng có thể khiến bạn cảm thấy thoải mái khi cùng mình đi qua lại miền kí ức ấy. Là người chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường viết, mình chân thành trân trọng mọi sự ủng hộ và góp ý. Mong mọi người sẽ thích Ẩn tàng thượng du, như cách mà mình gửi từng chút thương nhớ cho những năm tháng tươi đẹp…
Truyện về 12 chđ, xoay quanh những con người đến từ những hành tinh khác nhau vô tình rơi xuống trái đất và cùng tìm hiểu, kết bạn, hoà nhập, và nảy sinh những tình cảm khác nhau của mình dành cho đối phương. Thể loại:Phiêu lưu, Tình cảm, Lãng MạnMình mới viết truyện nên còn bỡ ngỡ nên móng các bạn góp ý và bổ sung. Vì truyện về 12 chđ nên mọi người thấy chỗ nào thiên vị thì cứ nói với mình.Ảnh của các nhân vật và trong truyện ở đâu mình sẽ nói sau Cảm ơn vì đã đọc truyện của mình mong các bạn ủng hộ❤️❤️❤️ Tình trạng: Đang cập nhậtll…
Anh là người luôn chạy về phía nguy hiểm, trong khi tất cả mọi người đều đang tìm cách chạy khỏi đó.Là lính cứu hỏa, Keonho đã quen với tiếng còi báo động, những đêm thức trắng và những lần bước vào biển lửa mà chẳng biết mình có thể trở ra hay không.Anh từng hứa với cô rằng-"Anh sẽ trở về."Nhưng nghề của anh chưa bao giờ cho phép một lời hứa trở nên dễ dàng.Giữa những tòa nhà ngập trong khói lửa, những cuộc giải cứu giành giật từng giây và những đồng đội luôn phải đặt mạng sống của mình vào tay số phận, cô dần hiểu rằng điều đáng sợ nhất không phải là nhìn anh bước vào nơi nguy hiểm...mà là không biết liệu anh có còn bước ra hay không.Có những lần anh trở về với những vết thương.Có những lần anh trở về khi trời đã sáng.Và cũng có một lần...anh đã không trở về như lời hứa."Anh vẫn nợ em một lần trở về."Một câu nói được giữ lại giữa những năm tháng chờ đợi.Bởi với người lính cứu hỏa, cứu được một người là một lần chiến thắng trước tử thần.Nhưng với cô, chỉ cần anh bình an trở về...đã là cả một đời.…
❝ Đại thần Daniel x Tài năng trẻ Trương Gia nguyên ❞❝ Tuyệt phối ;; E🥣 x A⭕️ ;; HE ❞…
Chuyện là tớ lụy Cố Nhiên và Khương Giai quá nên tớ muốn viết một câu chuyện để không quên hai bạn nhỏ dễ thương này rồi Lưu ý:Câu chuyện sẽ khác hơn so với phim,Cp9 là NhiênGiai và quan trọng nhất là văn phong của tớ sẽ không quá ổn nên mong mn góp ýThể loại: txvt,hiện đại,hài hước,1×1…
Đây là fic chuyển ver và đã có sự đồng ý của tác giả. Nhưng vẫn mong mọi người vote và cmt cho Lee nha :*Author: Real_BeinELee: is me Couple gốc : ChanBaek => HunHan❌❌ H nặng và có quan hệ xác thịt boyxboy ai dị ứng với boylove hay những gì liên quan xin mời *Click back* dùm ❌❌…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…
Ngay từ đầu Mai Phương đã có ấn tượng vô cùng tốt với Quang Anh- một con người hoàn hảo. Nhưng có vẻ nó đã lầm. Chẳng có ai toàn diện trên đời cả, và Quang Anh cũng có những mặt mà nó không ngờ tới________Bìa: Mình lụm ở trên app rồi edit lại một chút20/06/24…
(Offendy x reader)Dạ thưa là do tôi simp Offendy quá nên bộ này ra đời:))----------------Gã vẫn đứng đó chờ em, nơi cuối đoạn đường ấy, vẫn chờ em nhận lấy bông hồng đỏ thắm của gã, chờ em nhận lấy cái mà gã gọi là tình yêu thắm thiết kia..."Ta luôn ở đây, luôn chờ em đón nhận ta,dẫu rằng em có ghét bỏ ta như thế nào. Này nàng công chúa nhỏ kia ơi, hãy yêu ta như cách ta yêu em nhé!"…
nghĩ lại phim tuổi thơ từng thích nên trẫm viết thôi , mong đừng ai nói trẫm trẻ con trẫm cũng là người lớn chứ bộ.À mà đây là phiên bản anime nha,tui không chắc là ai cũng biết bộ này phiên bản anime ở Nhật đâu.Sau khi sửa đi sửa lại truyện thì tui cũng đã có suy nghĩ ,cách viết phù hợp với người đọc.Nên mọi người hãy đón đọc nha…
Truyện: Nhóc, em là của anh. By: Ngốc ♥- Diên Vỹ anh yêu em từ rất lâu rồi nhưng sợ em không thích nên vì vậy mà xa lánh anh. Hôm nay anh phải lấy rất nhiều dũng khí để nói với em câu này vì anh sợ sau này không còn cơ hội. Anh sợ sau này lên đại học phải đi xa nên không thường xuyên ở bên em, anh sợ em bị kẻ khác cướp mất đi em.... - .....- Từ trước đến nay em có từng thích anh không? - Em...có... - Vậy 2 đứa thử tìm hiểu nhau nha- Ừm... ---------Lần đầu viết truyện mong mn ủng hộ nhé ? ---------…
Te quiero.(cụm từ) (tiếng Tây Ban Nha)hơ n cả thí ch,như ng chư a phả i yê u---Đây chỉ là một tác phẩm nho nhỏ, nói về những vấn đề bao gồm tự sát, lo âu, thiếu cảm giác an toàn, mâu thuẫn gia đình,.... Hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.…