[ONESHORT] [THỪA HẠO] Sixteen
Edit: Me…
Edit: Me…
Diệp Nhiên, anh ta đã mất được 5 năm rồi, xin em hãy mở lòng cho anh một cơ hội.…
senpai mình là @user80447784mình rất yêu bạn ấy!…
Người mà tôi thích chính là cậu, trước kia, bây giờ và sau này vẫn là cậu.…
Konoha Inoue, một cậu học sinh trung học cũng như bao học sinh trung học khác – ngoại trừ việc Konoha từng đoạt giải thưởng viết văn xuất sắc vào năm 14 tuổi với thân phận 1 cô gái. Vì một sự việc, Konoha đã tự hứa rằng sẽ không bao giờ viết văn nữa.Lên trung học, tình cờ Konoha gặp Tooko Amano, 1 senpai năm 3 lôi kéo cậu vào câu lạc bộ văn học. Sinh hoạt CLB hằng ngày của cậu là viết ra những tác phẩm để Tooko "thưởng thức"…
Truyện nói về một cô gái phải hoàn thành nhiệm vụ được giao . Cô đã xuyên qua một thế giới ảo không có thật đó là thế giới của Ayano ( Yandere ) . Trước khi hoàn thành xong nhiệm vụ thì cô không được để Ayano ( Yandere ) giết hay đâm thẳng vào tim vì như thế cô sẽ không trở về với thế giới của mình được nữa . Cô chỉ vì muốn được về lại với thế giới của mình mà phải cố gắng hoàn thành nó . Cô tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc dễ đang như vật .…
Nèeee, để ý em dthw này đi màaa tên cứng đầu kiaaaa…
Haha... Tiền bối àh~~~...em thích anhh -- L --…
muốn đọc hay không tùy vào bạn…
Cảnh H+ của vợ chồng mới cưới. nội dung khá nhạy cảm. Cân nhắc trước khi đọc ❤…
idg4mnhgiole5…
Mỗi phần là một câu chuyện khác nhau, ngẫu hứng nhó…
rnis - au bác sĩ và bệnh nhân.(w): có yếu tố tâm linh. viết bởi hoàng linh.…
Truyện được lấy cảm hứng từ một tựa game tên "Yandere Simulator". Mình không chơi nên cũng không rành về nội dung hay cốt truyện của game, nên mong mọi người thông cảm.Truyện đều là tưởng tưởng của mình không hề liên quan đến cốt truyện chính trong game…
truyện otp _ truyện giả tưởng…
Chúng ta sẽ mãi là những cậu bé,sống với khát khao và ước mơ cháy bỏng của mình…
Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…