~Chỉ Riêng Mình Em Thôi~
BounPrem🥦🥦…
BounPrem🥦🥦…
" Lầu xưa độc khách chờ tri kỷ Hãm giọt tương phừng bên cửa thúy Ngắm nhũ mây lồng cạnh ải quan Nhìn hoa tuyết phủ ngoài giang lũy Mong vào phủi hết nỗi sầu vương Hãy đến chùi tan niềm khổ lụy Để gió sương đừng giễu dạ...y Nào xin uống cạn... bầu sơn thủy"…
Nơi nầy chủ yếu sìn coupel Pẻn Hỉ. Nếu bạn không biết thì 2 người họ là gamer của Identity V.▪LƯU Ý QUAN TRỌNG!!! : Mình không phải author Author: Nuage Guleum / link: https://www.facebook.com/nuage.guleump…
chào mừng đến với wonderland của tui desu~. Đa phần là shota thôi, tui đang tập vẽ nên tranh cũng không được đẹp như các senpai.…
Anh ấy có một quá khứ rắc rối và đau buồn. Rồi anh gặp cô. Cùng cô vượt qua bao thăng trầm. Bỗng một ngày, cô mất tích. Cuộc sống anh như chìm vào địa ngục. Mười năm sau, anh gặp lại cô nhưng hai người lại gặp rắc rối. Đó là gì? Liệu hai người có được bên nhau?…
Cuộc đời và số phận bi thương của cô bé bán diêm…
an nhiên : nhân vật nữ chính ( IQ 360/360) Tính tình vui vẻ nhưng vui khi ko có ai chọc vào Ai chọc vào bà thì chết tuấn huy: nhân vật nam chính (IQ 360/360) Là một người có tính tình vui vẻ hoà đồng. Cuộc tình của hai ông bà này sóng gió lắm…
HOA HỒNG VÀ MÁU TANH"Liệu truờng học có thực sự an toàn với học sinh và giáo viên hay chỉ để che lấp mặt tối của ngôi truờng, liệu hoa hồng chỉ là một loài hoa hay lại là 1 công cụ gây án?"-zhangisenpai_mỹ kim_…
Khi tui phá ibispaint…
truyện kể về môt học viện phép thuật và những học viên tài giỏi…
"Cậu ấy là tia nắng đã soi sáng và sưởi ấm cuộc đời của hắn"đây là chuyện đầu tay của mình nên mong mọi người đón nhận nó một cách nhẹ nhàng*không gán ghép lên đời thật chỉ viết vì đam mê…
Không có gì đặc biệt, có lẽ hơi nhàm chán…
như tiêu đề thì toàn là ngẫu hứng mà viết ra thôi, chủ yếu là lưu giữ lại chút cảm xúc nhất thời mà có💗…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…