Harmonica
Lần đầu mình viết truyện mong các bạn ủng hộ<3…
Lần đầu mình viết truyện mong các bạn ủng hộ<3…
Truyện ngắn TF gia tộc…
Chuyện này chỉ là vài phút rảnh rỗi của con Au…
cũng là một câu chuyện kể về sự đơn phương, thứ tình cảm lạ lùng mà bạn dành tặng cho bất kì người lạ nào đó.…
hay và dài…
Truyện kể về Vân An - một cô gái xinh đẹp, tài năng. Trước ngày cô kết hôn vị hôn phu của cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Đau đớn, tuyệt vọng cô dường như mất đi cảm giác yêu đương, cô khoá chặt trái tim mình lại, từ đó cũng không yêu thêm một ai. Cho đến một ngày cô gặp được một chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân đang theo đuổi ước mơ của mình. Chàng thanh niên trẻ đem lòng yêu cô và quyết tâm theo đuổi cô, sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng cô cũng cảm động trước tấm lòng chân thành của chàng trai. Hai người hạnh phúc bên nhau chưa bao lâu thì vị hôn phu trước kia của cô bỗng nhiên xuất hiện. Chuyện gì đã xảy ra? Cô sẽ có quyết định như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi truyện nhé!…
Truyện kể về một tình yêu không trọn vẹn....…
Truyện này không phải mình dịch, mình lưu lại để đọc cá nhân thôi, thời gian trước wattpad bắt phải chuyển chế độ đăng tải mới có thể đọc như bình thường, nếu ko thì chỉ có chế độ viết truyện rất khó theo dõi nên mới đăng tải phần này thôi.===========Truyện của:**Nhóm Dịch:Tại Hạ Bất Tàihttps://www.facebook.com/T%E1%BA%A1i-H%E1%BA%A1-B%E1%BA%A5t-T%C3%A0i-113140780245143/Độc Quyền Tại:truyenyy.com**Link tải truyện mình lấy ở đây:https://truyenyy.com/truyen/vu-luyen-dien-phongban-dich-3210-tro-di/…
Lần đầu nhìn thấy cô, Tạ Tú đã nói với thằng bạn thân: "ha, đông này ấm rồi."Vào buổi chiều tan học, trong góc khuất của cầu thang, có người nghe thấy học bá lưu manh nỉ non, nói với giọng cực ủy khuất, hạ mình mà năn nỉ: "Này Hinh à, cậu để tôi lọt vào mắt cậu một chút đi được không, tôi thật sự con mẹ nó đang dần chết mòn dưới chân cậu rồi.""Hinh à, tôi cho cậu làm công chúa ngày ngày cưỡi trên cổ tôi nha."…
em. thích anh.và anh.thì thích cô ấy..ánh mắt.không dành cho em.…
Thanh xuân vừn trường. Mại zô~P/s: Xản phẩm đầu tay, có rì hk zừa ý mong bỏ qua :333Cre bìa: Hanphil…
Câu truyện này được dựa trên một câu chuyện Trung Quốc.. Mong mọi người ủng hộ ❤️…
Đau lòng…
chúng ta đã chia tay từ rất lâu rồi anh nhỉ!? Em vẫn còn yêu anh lắm....hãy để em nhớ anh lần nữa...…
Đây là câu chuyện có thật của tác giả. Mong mọi người ủng hộ…
Chàng trai côn đồ & Vị cảnh sát trưởng###"Ưm...m..Đừng chạm vào nó.. a..". Người y run nhẹ.Lục Từ hôn lên ngực y, mút nhẹ hai đầu ti đang hưng phấn."Cho anh ăn em một chút nào, cả tháng xa nhau, anh thật sự nhớ em""Ưm...mm...aaaa... em nhớ anh ""Anh yêu em"#End_…
Hai con người tưởng chừng như ở hai miền quê khác nhau, lại vô tình trọ cùng một chỗ, tuy không gần kề nhưng vẫn tính chung một mái nhà. Anh đầu sông, cô cuối sông, cả hai dường như chẳng có mối liên kết nào...Ấy vậy mà vận mệnh lại sắp đặt họ đến gần nhau hơn...Truyện nhẹ nhàng, trầm lắng, tựa như hồ nước phẳng lặng lại có ẩn chứa chút sóng ngầm dưới lòng hồ...…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…