One time.
Trao nhau như lần cuối thế giới còn tồn tại."Mẹ, mẹ hôn em đi."…
Trao nhau như lần cuối thế giới còn tồn tại."Mẹ, mẹ hôn em đi."…
Phòng Học Cũ.Phòng cũ, tình cũ, người cũ.…
mọi thứ đều trở nên mờ ảo, chỉ còn kí ức về chị vẫn luôn rõ nét đến kinh hoàng.…
"Trương Gia Nguyên, hắn đưa tiểu Vũ đi rồi... Chỉ còn anh..."…
Some said he's just an idolBut i know he is my faith, my belief…
"Mình sẽ ghét lắm nếu chỉ có được cậu trong trí tưởng tượng của mình."Nơi mà Đức Tuấn đem lòng yêu, và hiện thực thì đầy đau đớn.Author: skyispurpleTranslator: thhaangOriginal work: https://bitly.com.vn/gesfejTranslated with author's permission for non-profit purposes. Please do not repost.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả không nhằm mục đích thương mại. Vui lòng không mang đi nơi khác.…
Fic gốc : Tôi Nợ Chị Tuổi Thơ Tươi Đẹp của Mooncaca…
Ngọc Hưng là gia sư cho một gia đình giàu có, nhx bt sao đc thằng nhóc đó lại ngốc quá đi học ngày càng đi xuống báo hại câu bị đuổi việc , không may trên đường về nhà cậu đã gặp tai nanj và xuyên đến một thế giới khác, liệu Ngọc Hưng sẽ lm j đây...Thể loại :allbin ,HE , có ngược nhx ít ,H…
⚠️ W/n: Các tình tiết trong truyện hoàn toàn là sản phẩm hư cấu, không phản ánh hay áp dụng lên bất kỳ cá nhân nào ngoài đời thực. ‼️ Fic SE - Cân nhắc trước khi đọcHana và Jay (Park Jongseong) là hai tên tuổi đình đám trong ngành công nghiệp Kpop, thành viên trong hai nhóm nhạc nam nữ hàng đầu hiện tại là ENHYPEN và LUNARIA với sự nghiệp đầy thành công và lượng fan hâm mộ khổng lồ. Họ tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, trở thành biểu tượng mà ai cũng ao ước được gần gũi. Nhưng đằng sau những hào quang đó, họ cũng chỉ là những con người bình thường, mang trong mình những cảm xúc phức tạp, những vết thương không ai thấy và những niềm vui giản dị mà chỉ họ mới có thể hiểu thấu.Một chuyện tình Kpop-ẩn sau sân khấu, thầm lặng giữa những bản tin giật gân, nhưng vẫn rực sáng trong trái tim hai con người đang cố giữ lấy nhau giữa thế giới luôn muốn kéo họ rời xa.…
"Đoàn khi": Trọng sinh? Tui là đoàn khi hay là đoàn sủng? Bọn họ hình như hơi lạ..."Đồng đội bình thường": Minh tinh Hạ Nhi cũng biết dịu dàng, cũng có thể chậm rãi tốt hơn.-----------Tên gốc: 《团欺》和《素人队友》Tác giả: 七(休假版)ID: emptycity56052Nguồn: LofterTrans: Hoa Rơi Vô Tình (Hoa Hoa)*Mình chỉ sở hữu bản dịch, tác phẩm là của tác giả, cả tác giả và người dịch đều không sở hữu nhân vật, vì thế xin đừng gán ghép lên người thật.*Bản dịch chỉ đăng ở 2 nơi: Wattpad @hejunlindejiejie2002 và Trang cá nhân @hejunlindejiejieXin đừng re-up dưới mọi hình thức, mình cảm ơn.*Mình không biết đã có ai dịch bộ này chưa, nếu ai đã đọc rồi thì có thể bỏ qua ạ, mình dịch vì đam mê và muốn lưu giữ kỷ niệm thôi.*Đây là fic về TNT, có tag alllâm nên ai không thích hay anti thì có thể bỏ qua, đừng buông lời cay đắng, cảm ơn các bạn nhiều.…
/Ke tình sử dụng theo liều lượng❗️/Có những câu chuyện không cần mở đầu, chỉ cần một ánh nhìn là đủ. Có những người không cần hứa hẹn, chỉ cần ở bên là thấy mùa xuân ghé lại. Đây không phải là chuyện tình cổ tích.Đây là những mẩu đời chắp vá, nơi hai cô gái đôi khi cười đến rơi nước mắt, đôi khi lặng im vì một cái chạm tay. Hay chỉ đơn giản là một giọt nước mắt tràn ly. Không drama, không cảnh nóng, chỉ có nhịp tim và chút vụng dại của những người biết yêu mà không cần nói ra."Gà Bông Chíp Chíp" - nơi để họ chạm vào nhau, và đôi khi, lỡ rơi vào nhau. Đây cũng không phải là một series để kể về tình yêu hoàn hảo, mà là về những cảm xúc vụn vỡ nhưng đẹp đến lặng người. Series one-shot nữxnữ này dành cho ai thích cảm xúc thật, ấm áp thật, nhẹ nhàng, và một chút điên khẽ trong lòng./vui lòng không bê đi đâu dưới bất kì hình thức nào/_Author: SOI_…
Một món quà nhỏ dành cho Giáng sinh🎁🎄🎅…
Đọc off, không chuẩn bản gốc…
SE hha with kuyen, hmy and bdiepvăn kèm text…
haewon dính bánh kem trên mặt và yunjin ăn bánh kem một cách kì lạ.…
Người từng là mùa đông, năm đó tôi đã đem lòng thương người ấy.…
Hà Nội hôm ấy, có một người sững sờ chờ mưa tan, thật lâu thật lâu sau mới ngập ngừng đứng dậy, cẩn thận gấp gọn chiếc ô, nâng niu trong lòng như kỷ vật. Một người thẳng lưng nơi góc khuất, ánh mắt kiên định nhìn về nơi tán cây, âm thầm chờ đợi cầu vồng sau mưa lớn. Mãi cho đến khi người ướt lòng đi khỏi cơn mưa ấy, người ướt mình mới chậm rãi rời đi.…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…