Nguồn Cảm Hứng [Sinh Tú]
hành trình tìm ra nguồn cảm hứng đích thực của Bùi Anh Tú......Không mang lên mxh, chính chủ và muốn chuyển ver vui lòng inbox…
hành trình tìm ra nguồn cảm hứng đích thực của Bùi Anh Tú......Không mang lên mxh, chính chủ và muốn chuyển ver vui lòng inbox…
1608, đêm yên tĩnh chẳng một âm thanh nào phát lên ngoài tiếng lá xào xạt bên kia đường, tưởng chừng khung cảnh bình yên ấy cứ kéo dài tới khi mặt trời toả ánh hoà quang, nhưng bầu trời âm u trong thị trấn Vanelisa gào lên thảm thiết từ những người trong thị trấn xấu số , giống như họ đang bị tra tấn bởi thứ gì đó khủng khiếp vậy. Rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra với họ, cùng đón xem tình tiết của bộ truyện ... từ tác giả ... !…
Bạn à, Có những điều khó nói mà ta chẳng thể chia sẻ với ai,Có những hôm đau khổ oan ức, chẳng có ai nương tựa.Có những khi cần được an ủi, mà bị phớt lờ đi.Có những buổi chiều buồn, chợt nghẹn ngào bật khóc.Có những lúc cô đơn, chẳng còn hi vọng nào.Bạn thân mến của tôi ơi, có những lúc, câu "đừng buồn nhé " chỉ xát muối vào tim. Chà, "vui lên", "sao phải buồn", "đừng khóc",...những câu ấy nghe thật gượng ép. Hãy đến đây, và khóc đi. Hãy khóc, khóc thật nhiều, chẳng có ai cười bạn đâu. Hãy để những giọt nước mắt rửa trôi hết tất cả những lo âu, những buồn phiền, những đau khổ cũng như uất ức. Hãy khóc đi, bạn ạ. Đừng cố kìm nén những cảm xúc tiêu cực đang dần hủy hoại con người bạn nữa. Khóc đi, hãy khóc bằng tất cả sức lực của bản thân, hãy khóc như thể bạn chưa bao giờ khóc.Bạn sẽ thấy, cuộc đời thật tươi đẹp biết bao.…
Câu chuyện về một cậu học sinh thây đỗi thân xát và câu chuyện thú vị khác. cùng đón đọc nhé.…
Chuyện về cậu bạn học sinh và giáo viên của cậu ấy😨…
"Tôi không trách ai cả, chỉ trách tình bạn giữa chúng ta không đủ lớn để lưu giữ khoảnh khắc này. Tạm biệt""Là lỗi của mình, đáng lí ta mình nên quý trọng tình bạn của cậu ấy, nếu không sẽ không xảy ra những chuyện như vậy""Cảm ơn vì ở bên chị. Dù cho như thế nào, mất bao nhiêu thứ nhưng không bao giừ mất em được. Chị yêu em""Đừng quan trọng vì sao em yêu chị, chỉ cần biết em yêu chị là được. Trái tim có thay đổi không sao? Nó luôn thay đổi và đi trên một con đường, miễn là còn đường đó có lưu lại dấu chân của chị""Phải chăng là đã quá muộn để anh nói những nời này. Lỡ mất em một lần chính là mất em mãi mãi. Không đòi hỏi gì nhiều chỉ mong em hạnh phúc mà thôi"…
cái này thì ko phải là truyện mà cái này thì mk viết lời nhạc của mấy bản nhạc mà mk biết!Mk để thể loại ngẫu nhiên nhưng mà ko phải nha!…
Là đam mỹ, mới tập viết nên mọi người bỏ qua cho. Truyện kể về một gia tộc từng phục vụ cho một ông trùm xã hội đen, sau khi tuổi tác đã cao thì về ở ẩn nhưng bị thế lực khác của ông trùm thủ xát, và những người thừa kế quyết định giấu đi thân phận của mình bằng cách làm công việc của nhà nước và kinh doanh rồi điều tra để thực hiện trả thù. Trong kế hoạch trả thù thì tình yêu ngang trái giữa hai chàng trai được sinh ra . Họ vừa phải chống thù ngoài vừa học tập vừa trải qua nhiều khó khăn. Họ đã vượt qua như thế nào, yêu nhau như thế nào và họ có thành công diệt trừ băng nhóm xã hội đen này không. À băng xã hội đen này là một tổ chức buông bán rất nhiều loại hàng cấm và là tổ chức sát thủ cao cấp trong giới gian hồ nhé!…
Edit: Hệ Ngân HàThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt sủng, HE.Tình trạng bản gốc: HoànTình trạng edit: đang editLịch ra chương: Tùy vào lịch học nhưng mình sẽ cố gắng up chương mới mỗi ngày!Giới thiệu:Thẩm Thời Mặc là một nam thần được công nhận, cao lớn anh tuấn, lạnh lùng kiêu ngạo, sau lưng luôn có một fan hâm mộ theo đuổi.Vị fan hâm mộ này đáng yêu mềm mại, gương mặt đỏ ửng lên mỗi khi nhìn anh.Thẩm Thời Mặc trở về sau một tháng ở nước ngoài, Tần Phi Phi nhìn anh tựa như nhìn người qua đường chung quanh.Nhẫn nhịn ba ngày, anh chặn cô ở cầu thang, mặt không biểu tình: "Lạt mềm buộc chặt?""Anh là ai?" Tần Phi Phi mơ màng.Ngày thứ hai anh mới biết, trong thời gian anh ra nước ngoài, Tần Phi Phi bị chấn thương não, hậu di chứng duy nhất là quên mất anh.Cuối cùng, Thẩm đại thần cũng hoảng hốt rồi.Màn kịch nhỏ:Dưới trời trăng sao, Thẩm Thời Mặc kéo người vào trong vuờn hoa hình trái tim, ôm lấy vòng eo mềm mại, nụ hôn nóng bỏng rơi trên đôi môi cô.Gương mặt nhỏ của Tần Phi Phi đỏ rực, bị hôn dến mức thở không ra hơi: "Anh, anh...""Xin tự giới thiêu, anh là Thẩm..."Nhưng mà,Tần Phi Phi oa một tiếng khóc lên, thút tha thút thít nói: "Đồ lưu manh!"Thẩm đại thần ưu sầu.Trong mắt người ngoài, Thẩm Thời Mặc vẫn lạnh lùng cao quý như xưa, nhưng lại ngấm ngầm mua một quyển "Bảo Điển Tình Yêu".…
Chuột bảo bối, để tôi ăn em suốt đời đi. Au: Robot-chimte :']] Editer: Như Nguyệt(Mun KYO)Nguồn: Robot - sama(wattpad) Thể loại: Đam mỹ. H văn, công sủng thụ, thụ giả gái. Phúc hắc công, bình phàm ngốc manh thụ. THỤ GIẢ GÁI! Couple gốc: Phàm Hi × Tống Tử DuCouple chuyển ver: Vương Tuấn Khải × Vương NguyênTình trạng gốc: HoànTình trạng chuyển ver: Đang lê lếtSố chương: 13------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Văn án: Vương Tuấn Khải sau khi bị tình nhân phản bội cực kì chán nản. Trong lúc đi tìm tân hoan được đàn em mang đến một cô bé nai tơ vô cùng vừa ý. Hắn vui vẻ mang người về phòng, chuẩn bị giải quyết cơn đói bao nhiêu ngày qua. Nào ngờ... "Hỗn đản, lưu manh, vô sỉ, lão tử nói cho anh biết, lão tử con mẹ nó không phải nữ nhân, cũng đếch phải gay, anh mau một chút thả tôi ra, thật mẹ nó kinh tởm! "Còn sự thật nào nực cười như vậy không? Chắc là không đi! Cư nhiên cô nàng tươi ngon quyến rũ lại là thằng đực rựa. Buồn cười, hắn vậy mà phiêu nhầm nam nhân! "Làm cái gì? Anh là đang quấy rối tình dục phải không? " "Thao! Đang yên đang lành cậu con mẹ nó giả gái lừa lão tử? " "Lừa anh? Tôi lừa anh sao? Nhìn xem ai đang bị trói này, tôi lừa anh để bị bắt trói như vậy a? Con mẹ nó tôi không có bị thần kinh! " Cô gái, không, cậu ta lắc lắc tay để chứng tỏ mình bị hại. Đồng thời phần hông cũng cọ xát a cọ xát, tiếp xúc với ngọn lửa nơi hạ thể, ai đó cả kinh bất vi sở động, nhìn người phía trên trân trối, lắp bắp không ngừng. "Anh anh anh anh...t…
:vvv…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Đông Nghi nàng rõ ràng là một quân nhân cấp cao, đùng một cái biến thành hoàng hậu thất sủng giữa triều đình.Gì cơ ? Bị tống vào ngục trong đêm tân hôn ?Bị bỏ đói hai ba ngày ?Bị hết người này đến người khác lừa lọc, bị câu dẫn, bị biến thành quả cầu đánh đi đẩy lại từ người này người khác ?Aiyo ta sợ quá cơ ! Người ta là quân nhân vào nghề từ phổ thông, hơn nữa xuyên sang lại có quỷ thần hỗ trợ, ta thì sợ gì chứ ?Ai mà ngờ được, thứ ta sợ nhất, lại diễn ra vào một ngày...Thứ ta sợ nhất ư ? Bị sủng !Đông Nghi nhanh nhẹn xát hai phiến đá nhỏ vào nhau. Bị sủng á ? Để ta đốt cả hoàng cung này xem ngươi sủng ta được đến khi nào !À há, quên chưa giới thiệu, đây là bằng hữu tốt của ta ha, Âu Dương Song Ân, đẹp như tiên nhân giáng trần, và đa nhân cách như hoa hồng có gai !Song Ân : Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao ? Ta giàu có, ta quyền lực, ta là một trong những tứ đại mĩ nhân của thời đại này, vậy mà sao..."Con ăn này kia, này đứng lại ngay !!! Hôm nay mày không trả hết nợ, tao thề giết chết cha chết mẹ nhà mày !!!"Còn tệ hại hơn nữa...Ta lại gặp phải thằng cha vương gia câm như thóc này !Nghi, cứu taoooooooooooo !…
Tên truyện: XÂM THỰCThể loại: sáng tác, kỳ ảo, nam namTác giả: Lăng TranhGiới thiệu:Khi lời tiên tri buông xuống, đại nạn bủa vây, Phù Cừ mất đi bình yên vốn có, Tù cần phải làm gì? Bộ lạc Chim Trời phải hành động ra sao?Hành trình tìm vùng đất định cư mới không phải là cuộc đào vong. Như cách mà tập tục lưu truyền, đây chỉ là một chuyến di canh di cư như thường lệ. Nhưng biết đâu, đây cũng là một phương hướng để tìm tới ánh rạng đông? Không có ai cam đoan mỗi quyết định của hôm nay sẽ trở thành quả ngọt của mai sau, nhưng chỉ khi dám đón đầu sóng gió mới có tương lai để trông chờ.Tù tin là vậy! Rắn, người anh thương chắc chắn cũng tin là như vậy!Cảnh báo: - Lấy bối cảnh giả tưởng thời xã hội nguyên thủy (công xã thị tộc)- Có các yếu tố kỳ ảo, nếu bạn độc thấy có tình yếu/yếu tố giống nguyên mẫu thì đây chắc chắn là trùng hợp hoặc tác giả vô ý lấy hình mẫu nào đó mà không tự biết, xin hãy nhắc nhở, đừng nặng lời- Tuyến tình cảm chính là nam nam nhưng không phải toàn dân là gay- Lấy tuyến nội dung là chủ, tình yêu là gia vị…
# xuyên thành trong sách trí ngạnh tiểu vai ác, Giang Dã đương nhiên lựa chọn rời xa nam chủ, nhiệt tình yêu thương sinh hoạt, nhưng mà, hắn phát hiện nam chủ bí mật.Nam chủ lần đầu tiên rơi lệGiang Dã: Lạnh nhạt mặtNam chủ lần thứ hai rơi lệGiang Dã: Âm thầm quan sátNam chủ lần thứ ba "Âm thầm" khóc thút thítGiang Dã: Ta chịu không nổi!! Vì cái gì đáng thương nam chủ muốn mỗi ngày bị này đàn ngốc la bắc tìm phiền toái?!# Giang Dã phát hiện chính mình thích thượng nam chủ, hắn suy nghĩ thật lâu, có lẽ thích thượng giống nhà hắn nam chủ như vậy tiểu khả ái, chính là hắn mệnh, hắn có thể cùng nhà hắn tiểu khả ái sinh hoạt cả đời!Liền ở hắn chuẩn bị ăn luôn tiểu khả ái kia một ngàyBị đè ở trên giường nam chủ bởi vì đệm chăn cọ xát lại đỏ hốc mắt, lại biểu tình lãnh khốc, môi mỏng khẽ nhếch, hai người thẳng thắn thành khẩn gặp nhau kia một khắc, Giang Dã biểu tình biến ảo giống như gặp quỷ.# thử hỏi vẫn luôn cho rằng là tiểu khả ái người lại cõng ngươi dưỡng một con đại điểu là cái dạng gì thể nghiệm?Giang Dã lược u buồn xoa eo: Đừng hỏi, hỏi chính là eo đau.Ý muốn bảo hộ cự cường tam quan chính chính chính cho rằng chính mình làm được quá thụ & Giả * tiểu khả ái - Thật * ngụy trang đại lão côngNày đại khái là cái tiểu biến thái ăn luôn tiểu cục cưng chuyện xưa.Đọc chỉ nam ♂:…
Y hỏi:"Ngươi uống rượu đó à? Sao lại uống vào giờ này?"Hắn ôm y cọ cọ. Mặt hắn nóng bừng lên, tóc xõa ra xát vào cổ làm y ngứa ngáy. Nhưng rốt cuộc người cũng không đẩy ra né tránh như trước. Y đỡ hắn nằm xuống giường rồi đi lại bàn rót trà cho hắn uống. Sở Tiêu kéo y xuống thấp làm rơi đổ cốc trà trên tay, hắn vòng tay qua cổ y, ánh mắt mơ màng, giọng nói trầm thấp quyến rũ: "Ta thích huynh, điện hạ có chấp nhận ta không?"Rồi liếm nhẹ vành môi thái tử. Tim hắn bắt đầu đập mạnh, đúng là hắn vô sỉ bỉ ổi thật nhưng đây là lần đầu tiên hắn làm ra loại chuyện vô phép tắc như vậy. Hai mươi năm sống trên đời, Sở Tiêu đã bao giờ chạm vào ai, huống hồ đến Chu quốc tận bốn năm mới tìm được người bạn nhỏ mà hắn ngày nhớ đêm mong.Hắn nghĩ chắc y sẽ lại tung cước đá bay hắn ra ngoài như mọi khi thì buông tay. Y giữ tay hắn, khom lưng hôn xuống.…